gan lớn, da mặt dày , hắn bậm miệng, lập tức chạy đến mặt bên của Tư Mã
Thính Nguyệt, ngồi xuống bên đại mỹ nhân.
“ Thính Nguyệt tiểu thư, lần đầu gặp mặt, hân hạnh hân hạnh ” Tiểu
Khai mặt tươi cười, đưa tay phải ra “ Quan tâm nhiều hơn ”.
Tư Mã Thính Nguyệt lòng tràn đầy không nguyện ý, lại cười càng vui
vẻ, bàn tay trắng như bạch ngọc đưa ra : “ Nghiêm Tiên sinh thật khách khí
”.
Tiểu Khai hào hứng không khách khí cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại
hoạt mị, hung hăng lắc mạnh mấy lần, lúc này mới buông ra, Tư Mã Thính
Nguyệt răng cắn vào môi, trên mặt biểu tình gượng gạo, có vẻ thập phần cổ
quái, trên mặt hai má lặng lẻ ửng đỏ.
Trữ Nguyện bên cạnh nhịn không được lại có chút ngây ngốc, hắn nhớ
rõ Tư Mã gia nhị tiểu thư tuyệt đối giữ mình, từng lưu danh tại một cuộc
họp một vị tai to mặt lớn trong thương giới, nhìn Tư Mã Thính Nguyệt, ánh
mắt ba ba tới, muốn hôn tay nàng, bị nàng trước mặt trăm người cự tuyệt,
bởi vì sự việc này vị tai to mặt lớn và Tư Mã gia tộc tranh cãi náo loạn thời
gian rất lâu, làm Tư Mã gia tộc kinh tế tổn thất đạt tới mấy ngàn vạn
nguyên, đương nhiên vị tao to mặt lớn nghe nói tổn thất còn lớn hơn nữa.
Trữ Nguyện phát hiện mình không xuất thủ nhanh, liền muốn thua.
“ A,a Thính Nguyệt tiểu thư không khả năng bên nặng bên nhẹ nga” Trữ
Nguyện xuất ra một nụ cười phi thường, đưa tay ra: “ Tuy không phải lần
đầu gặp mặt, bất quá quan tâm nhiều hơn !”.
Tư Mã Thính Nguyệt run sợ một chút, nhịn không được ngẩng đầu nhìn
Trữ Nguyện, phát hiện Trữ Nguyện dương quang xáng lạn, quay đầu nhìn
Tiểu Khai, vừa lúc gặp Tiểu Khai phiết phiết miệng thần tình tinh quái,
nàng vốn là tâm chất con gái, lập tức phản ứng, mỉm cười nói : “ Một khi đã
không phải mới gặp gỡ, vậy không cần đa lễ ”.