cũng phải phá hư chuyện tốt của Tiểu Khai : “ Hắn chính là muốn hại ngươi
”.
“ Ngươi thật.... ” Tiểu Khai trợn mắt há hốc mồm : “ Ngươi nha quá vô
sỉ a, rõ ràng vừa rồi ngươi nói tốt lắm không phá đám ”.
" Ngươi xem ngươi xem..."
Trữ Nguyện cũng khoát đi ra ngoài : “ Thính Nguyệt tiểu thư, ngươi
xem hắn những lời này, phản ứng này rõ ràng vạch trần”.
“ Trữ Nguyện, không nghĩ ngươi là nam nhân như vậy, ” Tiểu Khai lắc
đấu nói : “ Ta vốn đang nghĩ ngươi cũng là người tốt, không nghĩ tới ngươi
liền tự mình nói lời không suy nghĩ gì hết ”.
Trữ Nguyện căn bản không để ý tới hắn, ngược lại đối với Tư Mã Thính
Nguyệt nói : “ Thính Nguyệt tiểu thư, ngươi hiện tại có suy nghĩ gì ?”.
“ Suy nghĩ cái gì ?” Tư Mã Thính Nguyệt nói : “ Ta không rõ ý tứ của
ngươi ”.
Trữ Nguyện nói : “ Hắn chẳng qua muốn lừa cô lên giường, chẳng lẻ cô
còn nguyện ý giao lưu cùng hắn ”.
Tư Mã Thính Nguyệt mặt khẽ đỏ lên, lại cũng không tức giận, răng
trắng như tuyết cắn vào môi, trầm ngâm một lát, thấp giọng nói : “ Kì thật
.... hai người thiệt tình yêu nhau, cuối cùng luôn phải lên giường ”.
Trữ Nguyện nghiến răng nói : “ Nhưng là ... nếu hắn căn bản không yêu
cô thật tình, vẻn vẹn chỉ là muốn gạt cô lên giường a? ”.
Tư Mã Thính Nguyệt trên mặt càng đỏ ửng, nhịn không được liếc mắt
trộm nhìn Tiểu Khai, thanh âm phát ra trầm thấp : “ Nếu Thính Nguyệt gặp