Lúc này Tiểu Khai mới nhớ tới Thiên Yêu, Thiên Yêu nằm trên mặt đất,
toàn thân run rẩy, chín cái đuôi dán chặt trên mặt đá, phảng phất như gặp
phải sự sợ hãi gì đó, bộ dáng kia quả thật có chút đáng thương.
Trữ Tình nhịn không được đi qua ôm lấy Thiên Yêu, thấp giọng nói: “
Sư phó, người làm sao vậy?”
Miệng của Thiên Yêu giật giật, xem như là muốn nói chuyện, nhưng
toàn thân lại run rẩy dữ dội, một chữ cũng nói không nên lời, da miệng run
lên hồi lâu, nhưng lại nói không ra một âm tiết nào cho đầy đủ.
Thanh âm kia lại nói: “ Ở trong thế giới của chúng ta, ta từng là một sự
tồn tại cao cấp, đơn giản mà nói, trên thế giới tuyệt đại bộ phận sinh linh
đều phải thần phục ta và đồng bạn của ta, bởi vì thế giới quy tắc có sự hạn
chế, khi bọn họ gặp lại ta thì sẽ cảm giác được có sự uy áp thật mãnh liệt,
loại uy áp này sẽ làm cho bọn họ tất cung tất kính và phục tùng mệnh lệnh,
mà loại dị loại cấp bậc hạn chế này không thể kháng cự và hủy bỏ, dị loại
các ngươi mang đến nơi này chính là gặp phải tình hình như vậy.”
Hắn nghĩ nghĩ, bổ sung: “ Nếu các ngươi không rõ, ta có thể dùng sự
nhận tri của các ngươi ví dụ, tỷ như một con thỏ gặp một đầu lão hổ, hắn
phải sợ hãi và thần phục, bởi vì lão hổ trời sinh đúng là vương giả của bách
thú, bây giờ các ngươi mang đến dị loại kia đúng là như một con thỏ, mà ta
chính là lão hổ kia.”
Kỳ thật, lưu manh thỏ ví dụ như vậy cũng đã tương đối khiêm tốn, tại
thế giới cổ xưa kia, hắn cơ hồ ngang bằng như sự tồn tại của Sáng Thế
Thần, chẳng những Thiên Yêu ở ngay trước mặt hắn cúi đầu thần phục run
rẩy, dù là người trong tiên giới, gặp hắn cũng không hề có lực chống cự, chỉ
có thể bó tay nhận chịu, mặc cho xử trí.
Tiểu Khai gật gật đầu, lại nói: “ Đã ngươi có cấp bậc cao như vậy, vì
điều gì chúng ta lại không sợ ngươi?”