VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 958

Hắn tuy không có nói rõ, nhưng lời này rõ ràng là : “ Hắn không có chân

chính cảm động ”.

Liền lúc này, mọi người nghe được tiếng thở dài nhẹ nhàng.

Trong tiếng thở dài này mang chút hương vị thê lương, phát xuất lại là

Thiên Yêu, Khinh Hồng ngạc nhiên nói : “ Ngươi than thở cái gì ?”.

Thiên Yêu cũng không trả lời, ngược lại đối với hầu tử khẽ cười lạnh

nhạt nói : “ Ta cũng đến kể một cố sự ”.

Mọi người phiết phiết miệng đều nghĩ : “ Đại bi đại hỉ như thế đều

không làm con khỉ động đậy, thái độ của ngươi quả thật nhạt nhẻo như thế,
còn có thể cảm động hắn hay không ? ”.

Hầu tử kinh ngạc liếc mắt nhìn Thiên Yêu, gật đầu nói : “ Ngươi kể đi ”.

Thiên Yêu có chút khẽ ngẩng đầu lên, không hề nói chuyện , trên mặt lộ

ra biểu tình trầm tư, ước chừng quá một vài phút, mới kể : “ Đó là sự tình
của hai vạn năm trước ....”

Hắn nói xong những lời này, rồi lại im lặng, bình thản đưa một tay ra,

tay xuất ra ngọc ban chỉ. Bàn chỉ kia bỗng nhiên bắn ra một đạo mông lung
bạch quang, chính là đánh xuống mặt đất, mọi người cúi đầu nhìn lại trên
mặt đất xuất hiện một bức đồ họa, xem ra giống như hình ảnh, rõ ràng khả
biện.

Tiểu Khai vừa thấy, chỉ cảm thấy có chút, mê muội một trận, ánh mắt

nhìn thẳng trong lòng không khỏi sợ hãi than : “ Thiên hạ lại có nữ hài tử
giống như thần tiên như vậy a ! ”.

Xuất hiện trước mắt mọi người, là một nữ hài áo trắng váy trắng, răng

trắng môi đỏ, tóc đen như mực, giống như băng điêu tuyết trác mà thành, da