đoàng nói :” Ngươi làm như thế nào, ta đã ở chân núi Côn Lôn tìm kiếm
nửa ngày, phương thức triệu gọi trong môn phái đều không đến ngươi ”.
Khinh Hồng đương nhiên không đem bí mật Diệt Thế Chi Môn nói ra,
ngược lại hỏi : “ Sư tỷ, rốt cuộc có việc gì cấp bách ? Sư phụ không phải
nói, muốn phong núi phòng bị Thiên Yêu sao chứ ?”.
“ Ai, là có đại sự a !” Ngưng Hương thở dài, đang muốn nói chuyện
bỗng nhiên nhìn Tiểu Khai và Trữ Tình bên cạnh, lập tức im lặng, kéo
Khinh Hồng đi, nói : “ Ngươi đi với ta, ta nói với ngươi ”.
“ Sư tỷ, Tiểu Khai ca ca không phải ngoại nhân ” Trữ Tình nói : “ Có sự
tình gì tỷ liền nói đi ”.
Ngưng Hương trừng mắt nhìn hắn : “ Muốn ngươi đi tới ngươi cứ tới
đây, nói nhiều như vậy vô nghĩa ”.
Khinh Hồng liếc mắt xin lỗi Tiểu Khai, lúc này mới đi theo Ngưng
Hương tránh ra nơi xa xa.
Tiểu Khai trong lòng có chút hồ nghi, vốn sự tình bên trong Lưu Vân
Thủy Tạ hắn cũng không muốn hỏi, bất quá nghĩ đến mình vừa mới giúp
các nàng một việc lớn như vậy, đảo mặt đã bị các nàng bài xích ra ngoài,
trong lòng có chút không thoải mái, hắn nhíu mày, ngồi tại chỗ.
“ Tiểu Khai ca ca, chúng ta trở về đi ” Trữ Tình nói : “ Ở lại nơi này
cũng không có ý tứ gì ”.
Tiểu Khai đang định gật đầu, bỗng nhiên nghe thấy một trận gió nhẹ thổi
tới, hai tỷ muội kia đang đứng đầu gió, thanh âm nhỏ của các nàng liền
truyền tới, hắn nghiêng tai cẩn thận nghe, lại lờ mờ nghe được mấy từ “
Thiên Yêu chiếm được ” “ nữ đệ tử núi Nga Mi,” “ sáu phái liên thủ” Tiểu
Khai tự nhiên cười, nghĩ thầm rằng : “ Thực không vui, quả nhiên sự tình
nhỏ nhặt không đáng kể bên trong sáu phái ”.