YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 6

Bà đứng dậy , phủi tay một cái , đưa mắt nhìn Du Nhất Hải , vui vẻ

nói “Mình à , đi ngủ thôi !”

“À…được !” – Ngô tổng gật đầu đứng dậy. Ông nội của nàng ngồi bên

cạnh , xoa đầu Du Huân Huân ôn tồn nói “Huân nhi….con nên chấp nhận
hôn sự này , đừng chống đối nữa.”

Nàng không trả lời , hậm hực bỏ vào phòng. Nằm dài trên giừơng

nàng vô cùng ấm ức , tại sao nàng phải lấy cái ông chú chết tiệt đó chứ !!!
“Ngô Vũ Thần….tôi sẽ khiến anh phải bỏ chạy khi gặp tôi !!!!!”

— —— ——

“Huân Huân !!! Mau tỉnh dậy !” – Giọng nói của nữ nhân cứ vang lên

không ngừng bên tai Du Huân Huân . Nàng nhíu mày , ngồi bật dậy
“Chuyện gì ?”

“Hôm nay em phải đi gặp Ngô thiếu , em quên rồi sao ?”

Nghe câu nói đó nàng chán nản nằm xuống ngủ tiếp. Du Ái My* thở

dài , cô em gái này sao lại như thế “Nếu em không dậy mẹ sẽ lên đấy !”

Du Huân Huân liền thức dậy ngay lập tức , chạy thẳng vào phòng tắm.

Hồi lâu sau mới bước ra , Du phu nhân ngồi dưới sảnh thấy nàng đi xuống
vui vẻ cất tiếng “Dậy rồi sao ?”

“Con đói rồi !”

“Cứ đến gặp Vũ Thần rồi ăn sáng ! Đây là địa chỉ , Tiểu Lâm sẽ đưa

con đến đó !” – Bà đưa tờ giấy cho nàng , nàng sững người , thật là quá
đáng mà…..Du Huân Huân hậm hực bỏ đi.

Chiếc xe chạy dọc theo con đường , dừng chân trước nhà hàng Ý ,

nàng chán nản bước xuống , miệng không ngừng lầm bầm “Anh sẽ biết tay