108 ĐIỆP VIÊN VÀ ĐIỆP VỤ THẾ GIỚI - Trang 505

Nhiệm vụ chính của phản gián là ngăn chặn mọi âm mưu tạo phản đối

với Nữ hoàng và vạch trần mọi kế hoạch của nhà vua Tây Ban Nha Philip
đệ nhị cùng đồng minh của ông ta, trong đó có vụ huấn luyện quân để đổ
bộ vào Anh. Ngoài ra còn một nhiệm vụ khác gián tiếp nhưng lại rất quan
trọng, đó là duy trì cuộc chiến với các hạm thuyền vận tải của Tây Ban
Nha. Nhiệm vụ này do đội "Cướp biển hoàng gia" Anh đảm trách nhằm
một mặt làm suy yếu Tây Ban Nha, mặt khác tăng ngân khố của Nữ hoàng.

Vì vậy Walsingham đã bố trí mạng lưới phản gián hoạt động ở tất cả

các cảng có tàu Tây Ban Nha ra vào. Về lộ trình, hàng hóa và thời gian ra
khơi của các con tàu điệp viên kịp thời thông báo cho Walsingham để ông
báo cho "Cướp biển hoàng gia".

Điệp viên của Walsingham tất nhiên không chỉ có bọn cường đạo,

những người phiêu lưu mạo hiểm mà còn có cả các nhà quý tộc, tu sĩ, luật
sư, sinh viên, thương gia, mục sư. Ngoài ra ngay từ thời kỳ xa xưa đó phản
gián Anh cũng đã tuyển chọn cả các nhà văn, nhà soạn kịch, nhà báo và
nghệ sĩ, như vẫn thường gọi là "giới trí thức sáng tác".

Các diễn viên và nhà viết kịch nổi tiếng với tư cách là điệp viên đã

đóng góp phần không nhỏ, như Antoni Mendi, William Fauler... Đặc biệt là
Antoni Mendi đã mạo nhận là tín đồ Thiên chúa giáo lọt được vào trường
dòng, nơi đào tạo các nhà truyền đạo của Anh ở Rome. Các nhà truyền giáo
này sẽ được tung vào Anh. Khi trở về Anh quốc Antoni Mendi không chỉ
báo cáo về tên tuổi những học viên trường đó mà còn tham gia truy tìm bắt
giữ họ.

Lần đầu tiên trong lịch sử tình báo Walsingham đã lập ra phòng kỹ

thuật thuộc Cục Phản gián do Thomas Philipec, chuyên gia xuất sắc trong
việc giải mã, bóc trộm thư, làm giả chữ ký và con dấu phụ trách. Ngay từ
thời ấy phòng kỹ thuật này đã làm ra những thiết bị nghe trộm có một
không hai, có các chuyên gia khéo ngụy trang những ô hổng ở tường để
theo dõi bên trong. Có chuyện là một thầy tu nào đó đã bán cho