14 - TẬP 2 - Trang 320

“Có thể có một hình xăm trên cánh tay ông ta nếu đó là một thứ quan

trọng,” Roger nói. “Ai mà biết được cơ chứ?”

“Hoặc,” Nate nói, “có lẽ ông ta biết cách phải ‘kéo chiếc cần gạt nào của

cỗ máy này trong trường hợp khẩn cấp’ hoặc một điều tương tự như vậy.”
Anh lắc đầu. “Dù thế nào đi nữa, tôi nghĩ đây là hy vọng cuối cùng.”

“Người anh em,” Roger nói, “đừng có bi quan như thế.” Anh lắc đầu.

“Tôi xin lỗi,” Nate nói. “Chúng ta sẽ phải ra khỏi đây và cố gắng tìm ra

ông ta. Và nếu chúng ta may mắn, ông ta sẽ còn đủ sức để có thể nói cho
chúng ta biết làm thế nào để thoát ra khỏi đây?”