170 NHÀ THƠ NGA - Trang 320

Tôi đứng dậy vì mọi người đã đứng.

Suốt cả ngày như kẻ gàn thơ thẩn

Nhìn nơi nao cũng thấy mọi người cười

Tôi cứ ngỡ rằng thiên hạ cười tôi

Bởi vì lẽ ra tôi đừng thức tỉnh.

CÒN QUÁ SỚM

Còn quá sớm! Hãy ngủ tiếp đi em

Hãy quay lại giấc mơ còn dang dở
Đêm như kẻ khổng lồ trên trần thế

Bóng tối như bưng trên ruộng, trên rừng.

Nhưng khi – đợi không lâu – đến bình minh

Thì đồng ruộng, núi đồi đều hiện rõ

Rừng sáng lên – kẻ khổng lồ gục ngã

Thì anh sẽ thức, anh sẽ thức em…

TÔI TỪNG MƠ

Tôi từng mơ thấy những giấc mơ vàng

Khi tỉnh giấc tôi nhìn vào cuộc sống

Tôi cứ ngỡ thế giới này u ám

Có vẻ như đang nhuốm một màu tang.

Tôi từng thấy một giấc mơ tồi tàn

Khi tỉnh giấc – tôi nhìn vào thế giới

Tôi trầm ngâm, một màu tang vây lấy

Thế giới này, so với trước, đen hơn.