Ra đi mãi mãi
Như nước kia cứ chảy
Trong tấm gương uyển chuyển của thiên nhiên
Ta là cá, những ngôi sao – là lưới
Còn thánh thần là ảo ảnh giữa bóng đêm.
ĐÃ TỪNG THỔN THỨC
Đã từng thổn thức, từng yêu, từng gọi người
Mà vẻ hồn nhiên đã đi vào cổ tích
Người mà đã từng sống về tôi
Và dâng chúng tôi cho niềm hạnh phúc…
Nhưng người bẫy chuột la lên với chuột
Lao vào đuổi chuột rồi gào lên
Và thế rồi tội nghiệp những đôi chân
Và ánh nến chập chờn bên nấm mộ.
***
***
Boris Leonidovich Pasternak sinh ra trong một gia đình nghệ sĩ
tài năng gốc Do Thái, theo học hội họa, âm nhạc triết học và lịch sử rồi
quyết định theo đuổi sự nghiệp văn chương, năm 1914 in tập thơ đầu
tiên Người anh em sinh đôi trong mây đen. Những sáng tác của nhà thơ
ngày càng được công chúng đánh giá cao, đến những năm 1930 ông