170 NHÀ THƠ NGA - Trang 87

Những bông hoa nở giữa lòng nàng.

Còn gì sau hành hạ lâu dài

Như tro bụi nàng còn giữ được?

Là nỗi đau, nỗi đau khắc nghiệt

Không nước mắt và chẳng niềm vui!

Ôi ta yêu nhau thật chết người

Như trong mù quáng của đắm say

Quả thật ta làm cho khốn khổ

Những gì thương mến với tim này!

HỒN THÀNH SAO MONG MUỐN

Hồn thành sao mong muốn

Nhưng không giữa trời đêm

Mà như mắt sống dộng

Nhìn trần thế mơ màng.

Ban ngày, sau làn khói

Của mặt trời đốt lên

Chúng như thần sáng chói

Giữa hoàn vũ vô hình.

MÙA ĐÔNG CHẲNG VÔ TÌNH

Mùa đông chẳng vô tình

Khi hết thời – giận dữ

Xuân về bên cửa sổ

Xua đông ra khỏi sân.