7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 1076

"Tinh thần của Ngu Ngọc không bình thường, cô ta hoàntoàn có đủ điều
kiện của chứng vọng tưởng bị hại. Nhưng nếu có người lợi dụngđiểm ấy,
nắm được hành trình đi bệnh viện tâm thần của Úc, thừa dịp cô ấy
khôngchuẩn bị mà hạ độc vào cháo, sau khi Ngu Ngọc ăn xong thì trúng
độc mà chết, tựnhiên Úc khó có thể tránh bị nghi ngờ"

"Mình nghĩ cảnh sát sẽ không ngốc đến mức cho rằng mộtngười có thể
trắng trợn gây án như vậy? Nếu Noãn thật sự muốn hại Ngu Ngọc
cũngkhông ngốc tới mức hạ độc trong cháo rõ ràng như vậy. Còn nữa, giữa
hai người bọnhọ căn bản là không có thù hận." Hoắc Thiên Kình nói.

"Chứng cứ bất lợi chính là loại độc mãn tính này!"Kỳ Ưng Diêm nhẹ nhàng
lắc đầu nói.

"Độc mãn tính thì sao?"

Kỳ Ưng Diêm nhún vai nói: "Loại độc mãn tính này rất kỳlạ, không màu
không mùi. Quan trọng nhất là nó cần phải kết hợp với loại thứcăn khác
mới có thể hoàn toàn có tác dụng. Nói cách khác nếu chỉ ăn cháo khôngthôi
thì Ngu Ngọc căn bản sẽ không bị độc chết."

"Phải kết hợp với cái gì thì mới có tác dụng?" HoắcThiên Kình hỏi.

"Nước chanh!"

Kỳ Ưng Diêm nói từng tiếng: "Trong nước chanh chứa một lượngvitamin
rất lớn. Cơ thể con người sẽ hấp thu một phần, một phần sẽ bị đào thảira
bên ngoài. Nhưng trong cơ thể của Ngu Ngọc sớm đã có loại độc mãn tính
này,khi lượng vitamin chưa kịp đào thải ra ngoài cơ thể thì đã phát sinh
phản ứng vớiloại độc mãn tính này. Như vậy, độc tính phát tác, Ngu Ngọc
cũng liền trúng độcmà chết."

Hoắc Thiên Kình nhíu mày: "Nói cách khác…ngươi hạ độcphải rất am hiểu
đạo lý tương sinh tương khắc."