"Mẹ…" Úc Noãn Tâm nhịn không được mà tiến lên, nhẹgiọng nói: "Mẹ hỏi
cái này làm gì?"
"Con bé này, mẹ hỏi một chút thì có sao? Kết hôn làchuyện lớn như vậy
con cũng không cho chúng ta chuẩn bị tâm lý, ít nhất mẹ phảibiết các con
quen nhau thế nào chứ?" Úc mẹ khẽ mắng nàng một câu, lộ vẻtrách cứ.
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình kéo nàng ngồi xuống bên cạnhmình, lập tức
mỉm cười nói: "Bác gái, chúng con quen nhau trong một buổi lễtrao giải."
Hắn cực kỳ nhẫn nại làm Úc Noãn Tâm ngỡ rằng người đàn ông bêncạnh
mình không phải Hoắc Thiên Kình.
"Tôi nghe nói… Hoắc Thị đầu tư rất nhiều vào bộ phim màNoãn Tâm đóng
vai chính. Thiên Kình, nguyên nhân cậu làm như vậy là…" Úcba nhịn
không được mà mở miệng. Vừa rồi, khi bọn họ đang nói chuyện, ông vẫn
mộtmực đánh giá người thanh niên này. Phản ứng đầu tiên là… tin được!
Một người, đến tột cùng có bản tính thế nào, hoàn toàn có thểthông qua
một động tác hoặc là một câu nói, thậm chí một ánh mắt để nhìn ra.Qua
người thanh niên này, ông không khó phát hiện ra cách thức giáo dục
nghiêmkhắc của Hoắc gia với con cháu. Chắc chắn trên người cậu thanh
niên này không tồntại vẻ ăn chơi trác táng đến phá sản, sở dĩ cậu ta có thể
trở thành truyền kỳtrong giới kinh doanh, xem ra cũng có sự cứng cỏi cùng
quyết đoán trên mức bìnhthường.
Người đàn ông này hẳn là có thể cho Noãn Tâm hạnh phúc, chỉcó điều…
bề ngoài cùng điều kiện quá mức xuất sắc của cậu ta sẽ dẫn tới sự quantâm
của rất nhiều phụ nữ. Trước kia ông cũng ít nhiều biết đến bên cạnh
ngườithanh niên này vẫn luôn không ngừng có phụ nữ, không biết sau này
loại chuyệnnày có xảy ra hay không.
Nếu như cậu ta thật tình với Noãn Tâm, vậy đó là phúc củaNoãn Tâm. Nếu
như chỉ là nhất thời tham ăn, vậy Noãn Tâm…