"Làm sao vậy? Cô gấp lắm sao?" Ôn Dương quan tâm hỏithăm.
"Không có việc gì, chúng ta xem kịch bản thôi, đúng lúctôi cũng có một số
chỗ không hiểu lắm." Úc Noãn Tâm vội vã nói.
Dù sao đây cũng là cơ hội khó có được. Nàng không muốn bởivì một chút
việc riêng tư mà ảnh hưởng đến tiền đồ của mình.
Đoàn người vây xem dần dần tản đi, không ai phát hiện ra ở mộtgóc có một
người đàn ông lừng lững đang đứng lặng. Cặp đen mắt giống như chimưng
hơi nheo lại, lóe lên ánh sáng tăm tối…
——
Lúc Úc Noãn Tâm rời khỏi phim trường thì đêm đã khuya lắm rồi,thành
phố vốn phồn hoa dường như cũng đã ngủ sâu. Nàng giơ tay lên day đi day
lạicái cổ mệt mỏi, chậm rãi dãn gân cốt một chút.
"Úc tiểu thư đang ở tại khách sạn nào? Đã muộn rồi tôiđưa cô trở về đi!"
Đạo diễn Ôn Dương đi lên phía trước nhẹ giọng nói.
Úc Noãn Tâm mỉm cười: "Không cần đâu, đạo diễn, tôi tựđi được rồi."
Tài xế của Hoắc Thiên Kình chắc là ở ngay gần đây.
"Đã trễ thế này rồi, một cô gái trẻ như cô có thể đisao?" Ôn Dương nhíu
mày không hiểu .
Úc Noãn Tâm vừa muốn mở miệng giải thích thì một ánh đènsáng rực cắt
ngang qua màn đêm yên tĩnh. Chiếc xe thương nhân xa hoa tối màu dừnglại
chuẩn xác ngay trước mặt nàng.
"Ồ, hóa ra lại có xe tới đón cô à, được rồi đêm nay nghỉngơi thật tốt. Sau
khi về nước tôi sẽ lập tức liên lạc với cô!" Ôn Dương dịudàng nói.