7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 1619

"Chỉ cần hành động không làm em thấy phản cảm là được!"

Hoắc Thiên Kình không để ý tới sự lên án của nàng, trái lạiôm nàng càng
chặt hơn. Đôi tay rắn chắc mang theo một sức mạnh khiến người ta
cảmthấy an toàn.

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng hít lấy mùi hương của hắn, một lúc saumới nói:
"Trước giờ em không biết anh còn biết lặn đấy."

Rốt cuộc thì người này còn có những mặt nào mà người takhông biết nữa
chứ. Lúc này nàng có chút mê hoặc rồi.

"Từ nhỏ anh đã biết bơi lặn. Lúc đó anh và Lăng Thần đềuthích lặn…"
Hoắc Thiên Kình nói đến đây bỗng dừng lại, gương mặt vốn đangcười cũng
trở nên nặng nề.

Úc Noãn Tâm hơi ngẩn ra. Nàng không ngờ không chỉ Hoắc ThiênKình
thích lặn mà ngay cả Tả Lăng Thần cũng vậy. Chỉ có điều nàng chưa
từngnghe hai người này nhắc đến.

"Anh và anh ấy thường đi lặn với nhau sao?" Nàngthử dò hỏi.

"Đó là chuyện từ rất lâu rồi!"

Hoắc Thiên Kình buông nàng ra, xoay người đến ngồi trên sôpha, thân
mình cao lớn dựa hẳn vào nó. Trong thoáng chốc, Úc Noãn Tâm phát
hiệntrong mắt hắn có chút cô đơn.

Úc Noãn Tâm không nói chuyện, chỉ lẳng lặng mà đợi. Nàng biếtnếu Hoắc
Thiên Kình muốn nói, không cần nàng hỏi thì hắn cũng sẽ tự nói. Nếu
hắnkhông muốn nói thì có hỏi cũng vô ích.

Rất lâu sau Hoắc Thiên Kình mới mở miệng: