Lúc này Tiểu Ưu vừa mới đến, nhìn Tiểu Vũ, cười nhạt."Ôi, Tiểu Vũ,
không phải đâu, vừa nhìn là biết cô cũng không biết chuyệnnày. Nghệ sĩ
của cô, để có thể trèo cao, cố ý chạy đến nhà của Hoắc tiên sinh,đánh đàn
dương cầm cho Hoắc lão phu nhân nghe, thực sự là đê tiện vô cùng!
Cuốicùng cũng bị người ta đuổi ra rồi sao?"
"Cô…"
Sắc mặt Tiểu Vũ càng thêm bất mãn. "Cô tự vả vào mồmmình đi, tốt nhất
là giữ mồm sạch sẽ một chút, một người trợ lý nho nhỏ mà lại ởchỗ này ăn
nói xằng bậy! Người không biết còn tưởng rằng cô là một người thiếugiáo
dục chạy đến đây đó!"
"Cô nói cái gì? Cô như vậy còn dám nói đến tôi?Cô…"
"Tiểu Ưu!"
Ngu Ngọc lên tiếng ngăn cô ta lại, cười lạnh một tiếng."Sao cô lại có thể vô
lễ với Tiểu Vũ như vậy đâu, dù sao bây giờ người tacho rằng mình đã tìm
được con át chủ bài rồi."
Tiểu Ưu cũng cười lạnh một tiếng, không nói gì cả.
"Tiểu Vũ à…"
Ngu Ngọc thoáng nhìn qua Úc Noãn Tâm, sau đó nói với TiểuVũ: "Cô thực
sự cho rằng cô ta là có thể thành tài sao? Quả thực, cô tađúng là giành được
cơ hội đi nghỉ cùng Thiên Kình, nhưng có lợi ích gì đây, kếtquả không phải
đều là như nhau? Cho rằng mình có thể dựa vào một quả núi vàng,nhưng
đến cuối cùng lại là hoa trong gương, trăng trong nước, thực sự là
buồncười!"
"Ngu tiểu thư, người cười đến cuối cùng mới là người thắngthực sự. Tôi
với cô, nước giếng không phạm nước sông, cô cần gì phải lặp đi lặplại