7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 447

Loại cảm giác này làm nàng cực kỳ khó chịu, thậm chí hết sứcmâu thuẫn.
Loại mâu thuẫn này nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi giống như cáiđêm
ba năm trước đây.

Vẻ mặt nàng căng thẳng, cắn môi dưới đến trắng bệch, tơ máunhư ẩn như
hiện, còn Hoắc Thiên Kình thì lại đang hưởng thụ sự sợ hãi của nàng,vẻ
cười cợt, đứng ở mép giường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt thản
nhiênmà lạnh lùng ngạo mạn quan sát nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc
bén dườngnhư đang phân cao thấp với ánh mắt nàng!

Úc Noãn tâm rất muốn ép buộc bản thân không né tránh sự quansát của
hắn, cho dù nam nữ sức lực có khác biệt, nàng cũng không thể tỏ ra
yếukém. Nhưng ánh mắt của người đàn ông này quá mức sắc bén, sắc bén
tựa như lưỡidao có thể đâm bị thương đôi mắt nàng. Tận trong đáy lòng
nàng dần dần thâm nhậpmột nỗi sợ hãi không thể kể xiết, giống như… cảm
giác lần đầu tiên nhìn thấyngười đàn ông này.

"Em không muốn hầu hạ tôi cho thật tốt sao?" HoắcThiên Kình hai tay đặt
trên mép giường, toàn bộ nửa người trên cúi xuống phủsát lên người nàng.

Úc Noãn Tâm thở dốc vì kinh ngạc, thân thể nhỏ xinh vô thứclùi lại phía
sau, lại bị hắn chặn kéo lại, khuôn mặt anh tuấn nhưng tàn nhẫn gầnnhư
muốn dán lên khuôn mặt nàng.

"Hoắc tiên sinh, tôi và anh không còn chút quan hệ nàonữa, mời lập tức đi
khỏi đây."

Hơi thở nam tính nguy hiểm lượn lờ bên môi nàng, như nụ hônnhẹ, hoặc
giống như trêu ghẹo! Nàng vội vàng quay mặt đi chỗ khác nhưng bàn
tayhắn lại nhanh hơn quay mặt nàng lại, sau đó môi hắn lại phủ xuống…

Lời của nàng cuối cùng cũng bị chôn vùi trong nụ hôn ngangngược của
hắn.