"Cái gì? Cô nói cái gì?" Vẻ mặt Phỉ Tỳ Mạn vô cùngxấu hổ, giống như là
bị người ta lột trần: "Cô đừng nói bậy!"
"Có phải tôi đang nói bậy hay không chỉ có cô là hiểurõ nhất."
Ánh mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ bất đắc dĩ, khẽ thở dài một hơi:"Rõ ràng là
tha thiết hắn nhưng lại muốn giả làm thục nữ. Lẽ nào cô cho rằngngười như
Hoắc Thiên Kình có thể vì một người đàn bà mà cúi người, ba quỳ chínlạy
cô hay sao? Cách làm này không thích hợp để lấy lòng đại gia, ngược lại
sẽđem lại phiền phức cho chính mình, không phải sao?"
Vẻ mặt Phỷ Tỳ Mạn cứng đờ…
"Tôi nghĩ còn không đến phiên người mới như cô giáo huấntôi! Cho dù tôi
khát vọng hắn thì thế nào? Ít nhất tôi sẽ không đê tiện như cô!Ít nhất tôi còn
có tôn nghiêm hơn cô!"
Ngày hôm nay sở dĩ cô ta đến đây, nguyên nhân lớn nhất là vìHoắc Thiên
Kình. Từ lúc Ngu Ngọc ôm tay Hoắc Thiên Kình đi qua trước mặt cô
thìlòng của cô cũng không thể nào quay về.
Úc Noãn Tâm nghe xong, quay người lại, trong gương lộ ragương mặt cười
khổ của nàng. Nàng lấy hộp phấn ra, nhẹ nhàng trang điểm mộtchút sau đó
nói: "Cô đã là tiền bối, nên biết đôi khi tôn nghiêm là vô dụng,nhất là với
hiện thực trước mắt."
Nàng cũng rất muốn bảo vệ tôn nghiêm, nhưng chẳng phải cũngđành thuận
theo mà tiến vào biệt thự Lâm Hải, hàng đêm hầu hạ người đàn ông đósao?
"Úc Noãn Tâm, tôi càng ngày càng xem thường cô!"
"Tùy cô! Nếu đã là tiền bối cứng cỏi và tôn nghiêm nhưvậy thì không cần
dùng ánh mắt phẫn hận đó nhìn tôi. Bọn họ làm nhục cô, mà tôigiúp cô, cô
nên cảm tạ tôi mới đúng. Cuộc chơi này không diễn ra theo phương