Tiếng cười trầm trầm của hắn vang dội trong lồng ngực, dườngnhư chấn
động cả tai nàng.
"Úc tiểu thư là một nghệ sĩ có phẩm chất nghề nghiệp.Tôi nghĩ trong giai
đoạn quan trọng như thế này sẽ không ngốc như vậy mà hủy đitiền đồ của
mình!"
Úc Noãn Tâm nghe vậy lại ngẩng đầu lên nhìn hắn…
Chiếc cằm kiêu ngạo mà uy nghiêm, ánh mắt sắc bén của hắnnhìn về phía
các phóng viên, có vẻ tràn đầy tự tin.
Hắn đang phát biểu bảo vệ nàng sao?
"Nhưng…"
"Trách nhiệm của phóng viên là tìm ra chân tướng sự thậtchứ không phải ở
chỗ này làm lòng người hoang mang!" Hoắc Thiên Kình cảnhcáo một lần
nữa, sau đó xoay người ôm Úc Noãn Tâm đi về phía xe, không thèm đểý
tới sự truy hỏi dồn dập của các phóng viên nữa.
"Kiêu, lập tức bắt tay vào điều tra chuyện này cho tôi!Còn nữa… tên phóng
viên kia nhiều chuyện quá!" Khi cửa xe đóng lại, HoắcThiên Kình lạnh
lùng đưa ra một mệnh lệnh chết người!
"Tôi đã rõ, Hoắc tiên sinh." Kiêu hạ thấp người,khi hắn giương mắt lên thì
Úc Noãn Tâm nhìn thấy trong đó có vẻ khát máu quenthuộc.
Biệt thự Lâm Hải.
Một kiến trúc xa hoa mà hùng tráng đứng giữa trời đất và biểncả lộ ra khí
thế hào hùng.
Quản gia sớm đã đứng chờ ở cửa, sau khi Hoắc Thiên Kình đivào lập tức
tiếp nhận áo khoác trong tay hắn.