7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 955

Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên cảm thấy buồn cười cho ý nghĩnày của mình,
chắc hắn cũng chỉ là ý muốn nhất thời mà thôi, sao có thể làm ranhững cử
chỉ lãng mạn như vậy? Loại đàn ông như hắn căn bản sẽ không hiểu
đượclàm cách nào để quan tâm người khác, có chăng chỉ là gây tổn thương
vô hạn chongười khác mà thôi…

Những rung động không hiểu nổi trong lòng nàng dần dần nguộilạnh… Lại
tiếp tục trầm lặng.

Nàng lại đưa tầm mắt nhìn đến những cánh hoa rơi, không nói thêmgì nữa,
im lặng như một bức tượng.

Âm thanh sột soạt phía sau cũng không làm nàng chú ý, nhưngquản gia lại
quay đầu lại, sau khi nhìn thấy người đi tới thì ánh mắt cả kinh,vừa muốn
mở miệng lại bị một ánh mắt ngăn cản, bèn thức thời yên lặng rời đi.

Những cánh hoa quỳnh lặng lẽ rơi xuống phản chiếu cái bóngcao lớn anh
tuấn của Hoắc Thiên Kình, đứng dưới gốc hoa quỳnh nên trên vai hắncũng
thấm đầy hương hoa, đôi mắt như chim ưng nhìn ngắm người đẹp cách đó
khôngxa, thấy nàng mỏng manh ngồi ở đó, chân mày thương yêu mà nhíu
lại, nhưng vẫnkhông đành lòng phá vỡ không khí yên tĩnh khó có này.

Dưới gốc hoa quỳnh rơi rụng, từng đám từng đám cánh hoa theogió bay
nhẹ quanh người nàng, nàng chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu trắng nhưng
lạicó vẻ rất hòa hợp với một trời hoa kia, giống như nàng chính là hóa thân
củahoa quỳnh, trông coi cảnh tươi mát này, cách biệt với trần thế.

Xem ra quyết định lúc đầu của hắn là đúng, lần đầu tiên khihắn vào nhà của
nàng, nhìn thấy cây hoa quỳnh ngoài cửa sổ thì đã tưởng tượng đếnkhung
cảnh xinh đẹp ngay giờ khắc này…

Hắn biết nàng rất đẹp, nhưng vẫn không ngờ tới nàng còn cóthể đẹp như
vậy…