7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 956

Dưới những cánh hoa rơi xuống, Úc Noãn Tâm mày đen như vẽ,hàng mi
dài như một chiếc quạt nhỏ nhẹ nhàng khép lại tạo thành một bóng
râm,chiếc mũi cao xinh xắn, khuôn mặt tái nhợt tuy vẫn mang vẻ mệt mỏi
yếu ớt nhưngdưới sự tôn lên của hoa quỳnh lại càng thêm xinh đẹp, ánh
mắt chăm chú nhìn hoaquỳnh của nàng càng khiến lòng hắn nổi lên một
cảm giác thỏa mãn không thể tả.

Giờ phút này Hoắc Thiên Kình thật sự rất muốn tiến lên, tựtay phác họa
khuôn mặt đẹp như tranh của nàng. Hàng mi này, đôi mắt này… luôncó
một sức quyến rũ không hiểu nổi khiến lòng hắn nổi lên cảm giác yêu
thương lạthường.

Hắn nhớ tới lần đầu tiên thật sự biết nàng…

Đêm đó, nàng cũng yên lặng như vậy, hoàn toàn bất đồng vớiphòng khách
náo nhiệt của lễ trao giải, cả lối đi dưới bóng cây hoàn toàn yêntĩnh chỉ có
tiếng côn trùng kêu, mà nàng, trong khung cảnh yên tĩnh đó bất ngờrơi vào
tầm mắt của hắn, dưới ánh đèn xe sáng như ban ngày mà không thấy
trongmắt nàng một chút hoảng loạn, nửa gương mặt quay về phía hắn trắng
nõn như ngọc,dường như có chút cô đơn nhưng bàn tay ôm lấy đứa trẻ
đang sợ hãi lại thật ấmáp, hai loại cảm giác khác thường từ trên người nàng
tỏa ra giống như thiên thầntrong đêm tối.

Trong khoảnh khắc đó, đáy lòng hắn ngoại trừ nổi lên chút ấmáp không
hiểu nổi, còn rất tò mò rốt cuộc trong mắt nàng chứa cái gì, là sức mạnhgì
khiến cho nàng phát ra năng lực ấm áp như thế, sau đó, nàng quay đầu lại,
vẻyếu đuối chợt hiện lên đó giống như chưa từng tồn tại, nụ cười của nàng
cứ lẳnglặng mà lan ra…

Chính là nụ cười ấm áp bên môi nàng cùng với vẻ yếu đuốithoáng hiện ra
trong mắt nàng va mạnh vào tim hắn "bịch" một tiếng,cho tới bây giờ mỗi
khi nhớ tới lồng ngực bên trái vẫn còn đau.