7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 995

được?"

Úc Noãn Tâm không nói gì, chỉ khẽ cắn môi…

Trước khi Úc Noãn Tâm đến bệnh viện tâm thần, nàng vẫn cho rằngnơi này
chắc là rất u ám và kinh khủng, thậm chí có thể so sánh với phòng giamcủa
nhà tù, không ngờ mỗi căn phòng nơi đây đều có ánh mặt trời vàng rực,
nhìnqua hết sức thoải mái.

Chính tại nơi ánh mặt trời rực rỡ này nàng nhìn thấy Ngu Ngọcđang tựa
vào cửa sổ nhìn ra phía xa xa.

Cửa sổ sát mặt đất rất rộng lớn, dường như chiếm cả một nửadiện tích căn
phòng, kính thủy tinh trong suốt không nhiễm một hạt bụi, cả cănphòng
trắng phau, lộ ra vẻ sạch sẽ khiến cho người khác phải sợ hãi.

"Úc tiểu thư, tới rồi, bởi vì bệnh tình của Ngu Ngọctương đối đặc biệt cho
nên thời gian thăm bệnh không thể quá lâu." Việntrưởng tự tay mở cửa
phòng bệnh và nói.

Úc Noãn Tâm hít một hơi thật sâu, gật đầu, nàng vô thức nhìnthoáng qua
bốn phía, có camera ở nhiều góc, ngực không khỏi có chút nghẹt thở.

Để Tiểu Vũ chờ ở ngoài cửa, nàng đi vào một mình.

"Ngu Ngọc…" Nàng ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhẹ giọnggọi.

Ngu Ngọc ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ hơn nửa ngày mới cóphản ứng,
quay đầu về phía Úc Noãn Tâm, ánh mắt tĩnh lặng mà trống rỗng,
gươngmắt vốn rất xinh đẹp sớm đã hốc hác, đôi môi anh đào bây giờ cũng
khô héo táinhợt, dung nhan nàng như vậy khiến Úc Noãn Tâm dường như
không nhận ra.