Lau xong bôi thuốc, Tống Mạch để tự nàng mặc quần áo, hắn mang theo đồ
đira ngoài, khi trở về bưng một cái hộp đựng thức ăn, bên trong là hai bát
mỳ trứng gà thịt băm, vừa rồi Chu Dật phân phó bà tử phòng bếp làm mới,
còn có một đĩa bánh bao, một đĩa tương thịt bò, cộng thêm một bầu rượu.
Đường Hoan không biết có phải mình suy nghĩ nhiều hay không, hay là quá
mongđợi đến hoa mắt rồi, ánh mắt Tống Mạch lúc uống rượu nhìn nàng,
dườngnhư thêm một chút cái loại ý tứ nàng rất muốn nhưng hắn hẳn là sẽ
khôngcho nàng.
Hắn cho, nàng cầu còn không được, hắn không cho, nàngcũng sớm có
chuẩn bị sẽ không thất vọng, nhưng bây giờ, loại cảm giáckhông biết này,
giống như lông chim phe phẩy trong lòng, khiến cho nàngkhẩn cấp muốn
biết đáp án.
Nàng vờ như không có phát hiện gì cả, thấp thỏm khẩn trương chờ đợi.
Sau khi ăn xong, Tống Mạch bưng đồ đi ra ngoài.
Đường Hoan nhìn quét gian phòng một vòng. Nghe Tống Mạch nói, đó là
sân mớicủa một nhà có tiền, vốn định cuối tháng chuyển vào, bị Chu Dật
khôngbiết dùng biện pháp gì thuê lại, còn sau đó, phòng chính cũng chia
giantrong gian phụ. Đêm nay, Tống Mạch có thể ôm nàng ra ngoài ngủ
haykhông?
Nếu như không...
Nhìn cái chăn trải trên đầu giường đặt gần lò sưởi một chút, Đường Hoan
chuẩn bị đeo giày xuống giường lò.
Vừa muốn xách giày, Tống Mạch tiến vào, thấy nàng ngồi ở mép giường
lò, hắn vừa trở tay đóng cửa vừa nhìn chằm chằm vào nàng hỏi: "Ngươi
muốn làmgì?"