9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 136

Đường Hoan trả lại cho hắn không thiếu một chữ: “Không nhọc ngươi lo
lắng!”

“Chân của ngươi…” Nói được một nửa, bỗng Tống Mạch phát hiện ra đoạn
đốithoại này vô cùng quen thuộc, một lát sau hắn liền hiểu ra, nàng đangtức
giận.

Liên tục năm ngày không thấy hắn đâu, nàng cũng không phải người hiền
lành gì, sao có thể không tức giận đây?

Bây giờ là đang tức giận phải không?

Hắn xoay người ôm nàng lên, xị mặt nói: “Ta dẫn nàng đi tìm lang trung.”

“Không cần ngươi giả bộ tốt bụng, mau để ta xuống!” Đường Hoan cố ý
giãy dụa, tay duỗi chân đá.

Tống Mạch sợ chạm phải vết thương trên chân nàng, hắn dừng một chút
sau đóhất người lên vai khiêng đi, hai tay đè chặt đầu gối với đùi nàng,
không để cho nàng tiếp tục lộn xộn.

Sức lực của nam nhân với nữnhân rất khác biệt. Thời điểm Đường Hoan
níu kéo hắn, sức lực của nàngkhông bằng, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn rời
đi. Nay đến phiên Tống Mạch, dù nàng có cào hắn đánh hắn mắng hắn, hắn
không buông tay, nàng cũngchẳng có biện pháp nào đấu lại hắn.

“Tống Mạch, ngươi thả taxuống! Ngươi không cần ta, ta sẽ xuống núi tìm
nam nhân tốt, bây giờngươi ôm ta xuống núi, người bên ngoài thấy sẽ nghĩ
thế nào? Ngươi lànam nhân, bị lan truyền ra cũng không sao, bao nhiêu cô
nương dịu dànglương thiện vẫn muốn xếp hàng gả cho ngươi. Nhưng nữ
nhân xấu xa độc áckhông ai muốn như ta, chân cũng hỏng rồi, nếu ngay cả
thanh danh cũngkhông còn, ngươi bảo ta làm sao lập gia đình? Ngươi
buông mau! Tiền xâylại nhà ta sẽ đền cho ngươi, ngươi không cần nhỏ mọn
đến mức khiến ta cả đời cũng không gả cho ai được chứ?”