9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 826

Tầm mắt của Tống Mạch xẹt qua cổ vai nàng vô ý lộ ra, dừng một chút, ôn
nhu nói: "Được, ta không giận, ta đỡ nàng đứng lên, mau mặc vào đi."

Đường Hoan ôm hắn không động, con ngươi đảo vòng, nhỏ giọng nhận sai:
"Đều là ta không tốt, nhất định đòi ra ngoài cùng chàng. Nếu ta ngoan
ngoãn đợi ở nhà, sẽ không xảy ra chuyện như vậy làm cho chàng mất
hứng."

Thật biết giả vờ ngoan!

Tống Mạch nở nụ cười, hôn nhẹ cái trán nàng, cố ý trêu chọc nàng: "Đúng
vậy, nếu Tiểu Ngũ luôn hiểu chuyện giống như vậy giờ thì thật là tốt.
Nhưvậy đi, một lát nữa đến chân núi, ta bảo xa phu đưa nàng trở về trước?
Vừa vặn nàng, bên trong không tiện."

"Ta không quay về!" Đường Hoan lập tức trừng hắn, giãy ra một cánh tay
muốn véo hắn.

Tống Mạch vội nắm lấy tay nàng, quay đầu dỗ nàng: "Đừng quấy rối, mặc
xiêm y trước đã!"

"Vậy chàng buông ra? Chàng ôm chặt như vậy, ta mặc như thế nào chứ?"
Đường Hoan ở trên đùi hắn xoay đến xoay đi.

Tống Mạch lập tức buông nàng ra, đưa lưng về phía nàng mà ngồi.

Đường Hoan hừ một tiếng, bắt đầu mặc quần áo lên người, sau một lúc loạt
xàloạt xoạt, rầu rĩ nói: "Mặc rồi, chàng quay lại đây đi."

TốngMạch nhẹ nhàng thở ra, xoay người nhìn nàng, "Lần sau thật sự không
dámlại mang nàng..." Lời còn chưa dứt, nàng đột nhiên nhào tới, hắn
theobản năng đỡ được nàng, hai người cùng nhau ngã ra phía sau. Bởi vì
không gian bên trong xe không lớn, lúc ngã nhào hắn gập chân lên một
cách tựnhiên, chờ hắn lấy lại tinh thần, nữ nhân đã dạng chân ngồi ở ngang