9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 872

đó nângtay phải lên che ở trên đỉnh lông mày hắn, không cho nước mưa
chảy xuống làm không rõ tầm mắt hắn.

Cả người nàng đều dán vào hắn, nghiêng đầu ngả lên đầu vai hắn, che mưa
cho hắn, còn mình lại ngốc nga ngốcnghếch ngửa đầu nhìn hắn cười, gương
mặt trắng nõn đôi mắt sáng trongsuốt. Trong lòng Tống Mạch mềm nhũn,
nàng cũng dám trước mặt nhiều người như vậy hôn hắn, hắn còn băn khoăn
cái gì?

Hắn chính là đối tốt với nàng, người khác có thể làm gì hắn?

Cõng người tiến lên, Tống Mạch mắt nhìn thẳng đi về phía trước, mặc dù ở
trong mưa, bước chân lại trầm ổn có lực.

Vào cửa thành, trên đầu không còn mưa rồi.

Đường Hoan thu tay lại, không coi ai ra gì nói với hắn: "Tống Mạch, đừng
có dừng ở đây, cõng ta trở về khách sạn."

"Được." Tống Mạch hoàn toàn đáp ứng.

Đường Hoan quay đầu, chống lại ánh mắt khiếp sợ hoặc hèn mọn hoặc hâm
mộ củamọi người ở một bên. Nàng yên lặng nhìn lại bọn họ, cuối cùng tầm
mắtdừng ở trên người một cô bé khoảng bảy tám tuổi. Nàng nhịn không
được nở nụ cười: "Tiểu cô nương, thấy chưa? Về sau ngươi cũng phải tìm
mộtngười nam nhân như vậy, nếu hắn đối tốt với ngươi đến mức dung túng
tấtcả của ngươi, ngươi gả cho hắn đi!"

Tiểu cô nương mờ mịt mà nhìn nàng.

Hạt mưa lại nện xuống, Đường Hoan ghé vào trên vai Tống Mạch, nhắm
mắt lại cười.