9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 892

nói hay không?”

“Không có, ngươi vừa rồi nói cái gì vậy?” Tống Mạch rốt cục nhìn hắn ta
một cái.

Trương Võ tức giận đến mặt đỏ bừng bừng, mắt thấy Tống Mạch lại muốn
nhìn chằm chằm ra cửa, vội nói lại lần nữa: “Ta nói chúng ta thành thành
thậtthật ở khách sạn chờ ngày mai đến Giang gia tuyển hộ viện là được
rồi,vì sao ngươi nhất định tới nơi này uống trà vậy? Cho dù Giang tiểu
thưđến đây, chẳng lẽ ngươi còn muốn tới gần? Ta đã nói với ngươi, tiểu
thưgia đình nhà giàu đều coi trọng quy củ, ngươi lỗ lỗ mãng mãng như
vậycũng không được.”

Một bình nước trà tốn nửa tháng tiền công ngàythường hắn ta làm thuê cho
người ta, mặc dù là Tống Mạch trả, Trương Võvẫn là đau lòng. Như vậy
không được, bọn họ còn chưa có lên làm hộ việnđâu, đã tốn trước một
khoản tiền rồi! Tống Mạch phá sản, thực ngại tiềnnhiều, cho hắn ta cũng tốt
hơn uống ly trà, không mùi không vị, lãngphí!

Tống Mạch không nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên hắn đến thành Bình Dương.

Đời này, hắn là con trai của một thợ rèn trong thôn, đối với mấy đời
trướctừng làm Trạng Nguyên từng hưởng thụ cẩm y ngọc thực mà nói, thân
phậnthấp đi không ít. Lúc ban đầu hắn cũng nghĩ tới dựa vào kinh nghiệm
đọcsách trước kia thi Trạng Nguyên hoặc làm buôn bán kiếm tiền, đề cao
địavị, nhưng hắn không dám, không dám tự tiện thay đổi vận mệnh đời
này.Sửa lại, hắn sợ mình không gặp được nàng. Có lẽ, hắn thành thành
thậtthật làm một thợ rèn, nàng sẽ giống như mấy đời trước, vào thời điểm
nên xuất hiện, đi tới trước mặt hắn.

Hắn là đồ tể, sống một mình, Thủy Tiên gả cho hàng xóm của hắn, hai
người quen biết.