"Yên tâm, ta chỉ là để nàng lau khô cho ta thôi, sẽ không làm cái khác với
nàng." Tống Mạch cúi người, hôn mắt của nàng.
Đường Hoan giật mình né tránh, môi hắn rơi xuống khóe mắt của nàng.
Tống Mạch tiếp tục hướng xuống, Đường Hoan cố nhịn, cuối cùng cũng
đưa tay ra đẩy hắn, tay chạm tới cơ bắp rắn chắc của hắn, vừa vội vàng hạ
xuống, xấuhổ đến sắp khóc: "Ngươi, ngươi dừng tay, ta giúp ngươi là
được!"
"Thật ngoan." Tống Mạch cuối cùng hôn nàng một cái, đứng thẳng.
Đường Hoan nhắm mắt lại, nâng tay đi lau cho hắn.
Tống Mạch bắt lấy một cái tay khác của nàng khoác lên trên lưng mình,
khẽcười nói: "Đại tiểu thư quả nhiên chưa từng hầu hạ người, nàng nhắm
haimắt lại như vậy, có thể nhìn thấy trên người ta chỗ nào có nước? Mở
ra,nhìn ta." Suy cho cùng từng làm sư phụ của nàng thiếu gia của
nàng,giọng điệu sai bảo ra lệnh tự nhiên vô cùng, dường như hắn mới là
chủnhân, nàng mới là hạ nhân.
Nam nhân bá đạo...
Nhưng Đường Hoan thích nam nhân ở trên chuyện.tình bá đạo như vậy, có
cảm giác đặc biệt.
Nàng đỏ mặt không chịu mở mắt, chợt có bàn tay to dừng ở trên da thịt
trầntrụi trước ngực nàng, nàng gấp đến độ lui về phía sau, đụng vào
cánhcửa. Mắt thấy cái tay kia muốn đi xuống chui vào bên trong, Đường
Hoanvội mở mắt, trong mắt có ánh nước lưu động: "Ta nhìn ta nhìn, xin
ngươiđừng như vậy..."
Tống Mạch lưu luyến thu tay lại.