9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 956

Tống Mạch đẩy màn xe ra, thấy vậy, vươn tay nhận lấy A Thọ: "Đại tiểu
thư, ta giúp ngài ôm tiểu thiếu gia nhé."

Đường Hoan "ừ" một tiếng, để hắn vịn xuống xe ngựa.

Tống Mạch vẫn đi theo phía sau Đường Hoan, cho đến cửa tiểu viện của
nàng.

"Đưa cho ta đi." Đường Hoan vươn tay về phía hắn.

Tống Mạch ôm A Thọ tránh qua: "Đại tiểu thư, tiểu thiếu gia không chịu
buông ta ra, như vậy đi, trước hết ta ôm cậu ấy đi qua bên kia một chút,
látnữa lại đưa tới đây." Nói xong, đi thẳng.

Đường Hoan liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của hắn, nàng ra vẻ tức
giận lại không thể làmgì, xoay người phân phó mấy nha hoàn: "Thôi, đêm
đã khuya, các ngươi lui xuống trước đi, tự ta ở đây chờ tiểu thiếu gia, vừa
vặn một mình yêntĩnh một chút."

Bọn nha hoàn quen nghe theo tiểu thư phân phó, mặc dù cảm thấy có chút
không ổn, vẫn là ngoan ngoãn trở về phòng.

Tống Mạch rất nhanh đã trở lại, đi thẳng đến phòng chính.

Đường Hoan ở trước cửa buồng trong ngăn cản hắn: "Được rồi, giao A Thọ
cho ta, ngươi lập tức trở về!"

"Nàng cảm thấy nàng có thể ngăn cản ta?" Tống Mạch cười nhẹ, dễ dàng
đẩy taynàng ra, lắc mình bước vào. Đường Hoan nhìn theo bóng lưng hắn
cười,đuổi theo sít sao, làm bộ muốn cùng hắn cướp A Thọ.

Tống Mạch“người cao ngựa lớn” làm sao để cho nàng cướp đi, đến bên
giường, thấybên trong bày hai cái gối đầu một lớn một nhỏ, hoàn toàn có
thể tưởngtượng tình cảnh bình thường hai tỷ đệ ở trên giường chơi đùa.