đến Cường Tử cũng sẽ không hô lên má ơi, chắc chắn sẽ hô lên một tiếng
cứu mạng.
Vị nhân vật khiến hắn kinh ngạc như nhìn thấy mãnh thú thời thượng cổ ở
trong sân kia xác thật là một trong hai người có thể dễ dàng trấn trụ Cường
Tử, một người khác là Mạc Địch đây là điều không thể nghi ngờ. Mà người
này mặc dù không phải mẹ của Cường Tử, nhưng chính xác là nữ thần
trong lòng Cường Tử.
Chu Lâm Nhã.
Cô gái mất tích rất lâu này mặc một bộ quần áo đơn giản vừa vặn với cơ
thể, đội một cái mũ lưỡi trai trên đầu. Một cặp kính mát che đi nửa khuôn
mặt của nàng. Một bộ trang phục đơn giản mặc ở trên người nàng có một
loại cảm giác nhẹ nhàng tươi mát thoát tục, hơn nữa bộ quần áo cũng
không che chắn hết được thân thể dụ người khác phạm tội của nàng.
Cởi bỏ ba lô từ phía sau lưng xuống xách ở trong tay, Chu Lâm Nhã nhẹ
nhàng cười.
- Tiểu tử kia, thân thể không tồi.
Nàng tự nói với mình một câu, sau đó cất bước vào biệt thự.
Vừa may Cáp Mô không có mặt, thời gian gần đây anh ta và Kim Tiểu Chu
úp úp mở mở làm chuyện xấu xa gì đó rất ít khi có mặt ở Húc Nhật Nhất
Phẩm. Nếu như anh ta có ở đây, chỉ sợ tròng mắt sẽ lòi ra khỏi hốc mắt.
Kim Tiểu Chu vốn đã sớm phải trở về quân đội, nhưng mặc kệ Cường Từ
và Cáp Mô khuyên thế nào, anh ta đều kiên quyết không đi. Ngay cả Trác
Thanh Đế gọi điện thoại tới anh ta cũng không thay đổi chủ ý, vẫn không
chịu quay về quân đội. Thật ra bọn Cường Tử đều hiểu rõ Kim Tiểu Chu tại
sao lại như vậy, đó là bởi vì anh ta không muốn mất đi thêm gì nữa.
Cường Tử dựa ở trên giường há to miệng thở phì phò, sắc mặt trắng bệch.