- Ngốc nghếch, trong lòng em khổ, anh làm sao có thể vui vẻ? Nhất định
phải làm cho người phụ nữ của mình có cuộc sống hạnh phúc nhât trên thế
giớ này, nếu như hiện tại anh không có năng lực cho em, vậy em hãy đợi
anh, cho anh một chút thời gian để làm cho từng chút mong ước của em
đều hóa thành hiện thực.
- Ừ!
Tôn Văn Văn dùng sức gật đầu.
- Còn có một việc em muốn bàn bạc với anh một chút.
Cường Tử do dự một chút nói:
- Lần này sau khi về Đông Đỉnh em hãy tạm thời ở trong nhà, hoặc là ở chỗ
của Lôi Tử thúc, nếu không ở chỗ sư phụ anh cũng được, anh muốn đi Nội
Mông Cổ vài tháng, đợi mọi việc bên đó vừa kết thúc anh trước tiên di đón
em, được không?
Sắc mặt Tôn Văn Văn biến đổi một chút ngay sau đó bị nàng che giấu đi
mất, Cường Tử nhìn ra, đó là một loại mất mát rất lớn. Tôn Văn Văn là
người phụ nữ thông minh, dù nàng lựa chọn lặng lẽ không nghe không biết
gì đứng bên cạnh Cường Tử, nhưng ý nghĩa trong câu nói này nàng làm sao
không hiểu rõ?
Hắn không muốn để cho nàng chịu khổ, chính xác là gặp phải nguy hiểm
gì.
Nếu như có thể được, em sẽ ở luôn trong nhà của ba mẹ đợi anh đến đón
em.
Nàng nói.