Trên hòn đảo nối liền bờ ấy có một ụ tàu lớn của xưởng đóng tàu. Đây là
khu phố của người khổng lồ. Và ở làng chài trước đây vốn bị chiếm mất
đường bờ biển đến giờ vẫn còn một con đường hẹp bao quanh.
Từ đường quốc lộ, Norio đâm thẳng vào con đường hẹp, vừa bận tâm về
cục đờm trong cổ họng ông vừa tiến sâu vào bên trong với lối điều khiển vô
lăng quen thuộc.
Có thể trông thấy nhà thờ phía tay trái với lớp tranh kính lấp lánh dưới
ánh nắng sớm mai. Chạy xe đến đoạn có thể cảm nhận được không khí của
biển ở phía trước con đường thì ông thấy Shimizu Yuichi vận áo nỉ sặc sỡ
như mọi bận đang đứng đó với khuôn mặt ngái ngủ.
Norio dừng xe wagon trước chỗ đỗ. Yuichi kéo mạnh cửa xe, lẩm bẩm
“Cháu chào chú” rồi leo lên ghế sau. Norio đáp trả ngắn gọn “Ờ” đoạn lập
tức nhấn ga.
Mỗi sáng Norio đều đón Yuichi ở đây rồi lần lượt đón những công nhân
khác, một người ở Kogakura, một người ở Tomachi, đến nơi làm việc trong
nội thành Nagasaki.
Sau màn chào hỏi ngắn gọn, Norio vừa nhấn chân ga vừa cất tiếng hỏi
Yuichi lúc nào cũng ngồi câm như hến: “Lại thiếu ngủ đấy hả?”
“… Đêm qua lại lái xe lòng vòng đến khuya đúng không?”
Đáp lại lời Norio, Yuichi khẽ ngẩng đầu lên rồi đáp gọn lỏn qua gương
chiếu hậu: “Không ạ.”
Norio cũng hiểu việc bị đón lúc 6 giờ sáng đối với người trẻ như Yuichi
quả là khổ sở, nhưng cứ nhìn mái tóc rối bù và mí mắt kèm nhèm dử như
thể mới chui ra khỏi chăn ba phút trước ông lại muốn cằn nhằn. Nếu là
người dưng nước lã có lẽ ông đã chẳng phải đau đầu đến thế, song mẹ
Norio và bà của Yuichi là chị em, con gái duy nhất của Norio là Hiromi
ngang tuổi và lại là em họ của Yuichi.
Từ ngõ cụt của con đường nhà Yuichi đi ra có một bãi đậu xe nhỏ mà
dân cư khu đó sử dụng chung. Giữa những chiếc wagon và xe phân khối