AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 130

các bàn ăn, bận như chong chóng. Vừa tiễn vài người khách ra về, chợt nhìn
thấy bọn Xin Yi đứng trước cửa, tiểu nhị vội vàng mời chào: “Khách quan,
các vị đến dùng cơm phải không, mời vào, mời vào!”

Xiao Zhu Zi đưa mắt nhìn một vòng đại sảnh ồn như chợ vỡ, nói: “Ồn

thế này sao ăn, có nhã tọa** không?”

“Có có, trên lầu có nhã tọa, vô cùng yên tĩnh! Xin mời các vị!” Tiểu nhị

trả lời hết sức khách khí.

Xin Yi vừa lên lầu liền thấy Na Lan De Yu ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ,

đương một mình hưởng thụ.

“Ta muốn chỗ cạnh cửa sổ!” Xin Yi nói với tiểu nhị.
Tiểu nhị vô cùng khó xử: “Tiểu thư, bàn cạnh cửa sổ đều có khách ngồi

rồi!”

“Kêu hắn nhường!” Xin Yi chỉ Na Lan De Yu.
Bọn Xin Yi mới đặt chân lên lầu là Na Lan De Yu đã chú ý đến rồi. Anh

nhìn ra Da Hu, Er Hu có chút võ công, lại thấy Xiao Zhu Zi và Xiao Lan Zi
ăn mặc kiểu người hầu, bụng nghĩ chắc là thiên kim tiểu thư nhà nào ở hoài
trong phòng phát cuồng, trốn ra ngoài giải khuây, thành ra cũng chẳng để ý.

Nghe thấy Xin Yi đòi mình nhường chỗ, Na Lan shuai ge không khỏi

nghiêng đầu quan sát Xin Yi một vòng, tuy dung mạo không nổi trội nhưng
từ phục sức có thể đoán ra cô gái này thuộc gia đình quyền quý, bèn “hừ”
một tiếng: “Dựa vào cái gì mà tôi phải nhường?”

“Chẳng dựa vào cái gì, bổn tiểu thư muốn ngồi bàn này!” Xin Yi cố tình

kiếm chuyện.>“Loại tiểu thư kiêu kỳ như cô tôi gặp nhiều rồi, nếu cô đủ
xinh, không biết chừng tôi còn nhường, tiếc thay cô không phải mỹ nữ…
Muốn lên mặt ra vẻ, về nhà mà “diễn”!” Na Lan De Yu lạnh lùng đáp trả.

Câu nói này ngay lập tức làm tổn thương lòng tự tôn của Xin Yi, vốn dĩ

chỉ định chọc phá đôi chút chứ thực tâm không trọng chỗ ngồi…kỳ này Xin
Yi quả máu nóng bốc lên đỉnh đầu: “Thế nào thì ngươi mới chịu nhường?
Na Lan De Yu!”

“Cô biết tôi?”
“Xếp đầu ‘Kinh thành tam đại thần tượng’, ai mà không biết!”
“Nếu đã biết chắc cô cũng rõ thuộc hạ nhà cô không phải đối thủ của tôi,

tốt nhất là dập tắt ý định dùng vũ lực giải quyết vấn đề.” Na Lan De Yu quả
nhiên thẳng thắn.

“Thứ này thì sao?” Xin Yi thừa biết vác tiền ra cũng vô dụng nhưng vẫn

đặt một tờ ngân phiếu lên bàn.