AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 150

“Còn thiếu nhiều!” Xin Yi bất mãn nói, cô ngó qua Yu phi, “Yu phi

nương nương, tiền riêng của nương nương nhất định không ít, đưa ra đi!”

“Ta làm gì có tiền riêng, thay bằng đồ trang sức đi. Xiao Hong, có bao

nhiêu trang sức hoàng thượng thưởng ta từ trước đến nay đem hết ra cho
cách cách chọn.” Yu phi quả nhiên tiếc tiền.

“Không! Ta đâu có ngu, xưa nay chỉ có ta nắm thóp người khác, làm gì

có chuyện để các người giở trò. Ngân phiếu không ký tên, không đóng dấu,
cầm trong tay yên tâm.” Xin Yi nào chịu tha cho Yu phi.

Fu Yi biết hôm nay mà không cầm được tiền thì Xin Yi còn lâu mới

chịu yên chuyện, bèn móc toàn bộ số tiền mang theo trên người ra, đếm một
lượt: “Cách cách, cộng thêm chỗ này là được ba ngàn sáu trăm lạng.”

“Dù thế nào cũng phải gom đủ năm ngàn lạng, giảm một nửa là quá rẻ

rồi.” Tuy mục đích của Xin Yi chỉ là ép Yu phi nôn tiền ra nhưng con số này
chưa khiến cô vừa ý.

“Xin Yi cách cách, cô cậy được hoàng thượng cưng chiều ức hiếp

người khác hả?” Yu phi nén giận chất vấn.

Xin Yi cũng nói thẳng: “Người trên đè kẻ dưới, cháu trai quý hóa của

bà có thể mượn thế bà đi ức hiếp người khác thì tôi cũng có thể mượn thế
hoàng thượng ức hiếp bà, rất công bằng.”

Yu phi ức nghẹn họng: “Được, được, cô được lắm, gặp phải cô coi như

ta xui, ta đưa.” Bà ta đùng đùng đi vào phòng trong lấy ngân phiếu ra quẳng
lên bàn, “Cầm đi.”

Xin Yi chẳng hề khách khí cầm lên đếm kỹ một lượt: “Tạm coi là đủ!”

Nói rồi dúi hết vào tay Xiu Er.

Xiu Er sợ hãi xua tay: “Cách cách, đây…không……"
“Cầm lấy, đây là phần cô đáng được hưởng, thiếu một nửa ta còn thấy

thiệt ấy chứ!” Xin Yi ngoảnh đầu nhìn cô cháu Yu phi, giễu, “Yuan Tai thiếu
gia, lần sau lại gặp nhau ở tửu lâu nhé. Không còn sớm nữa, nương nương
nghỉ ngơi đi, khỏi cần tiễn.”

Nhìn theo bóng chủ tớ Xin Yi khuất dần, Yu phi tức tối la hét ỏm tỏi:

“Tức chết đi được! Thật là tức chết mà!”

Fu Yi xem chừng phong độ hơn Yu phi nhiều: “Tỷ, hà tất phải thế, có

năm ngàn lạng bạc cỏn con.”

“Đệ nghĩ tỷ thật tiếc tiền chắc, cục tức này tỷ nuốt không trôi. Fu Yi,

giúp tỷ nghĩ cách hả giận đi!” Yu phi chặn ngực thở dốc.

Fu Yi hoàn toàn bỏ ngoài tai lời Yu phi, hắn đang suy tính chuyện khác.
“Nói đi chứ!” Yu phi giục.