AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 233

giấu cho tên thích khách đó? Người Xin Yi che giấu chắc chắn có quan hệ
đặc biệt với cô ta, mình phải suy xét xem có ai Xin Yi làm vậy?”

Ở Thanh triều ngồi kiệu cũng có luật. Theo quy định chỉ có quan văn,

quan văn nhị phẩm tuổi từ sáu mươi trở lên, mới được ngồi kiệu, còn quan
võ, bất luận cấp bậc cao thấp, đều không được phép ngồi kiệu.

Kinh thành chỉ có kiệu bốn người khiêng, tuyệt đối không có kiệu tám

người khiêng. Kiệu tám người khiêng là Đốc phủ* đại diện thiên tử tuần tra
địa phương, dù có là đại học sĩ, thân vương cũng chỉ được ngồi kiệu bốn
người khiêng; thường dân chỉ được phép ngồi kiệu hai người khiêng. Một
số phim truyền hình hiện nay không lưu ý đến chi tiết này, đây là nói ngoài
lề.

Trở lại đề tài chính, sáng sớm trên đường đã lác đác người qua lại, mọi

người đều nhìn thấy một chiếc kiệu hai người khiêng, đòn kiệu bị đè oằn
xuống, kiệu phu không ngớt thở hổn hển.

Kiệu phu đằng trước không khỏi lẩm bẩm: “Cứ nghĩ sáng sớm mở hàng

đại cát, vớ được quý nhân, ai ngờ mệt thế, vị này nặng thật!”

Đằng sau cũng tương tự: “Chắc là một tên bụng phệ đây, mệt chết

người, sớm biết nặng thế ông đếch thèm!”

Bọn Da Hu ngay từ đầu đã phát hiện ra, nén nhịn mãi rốt cuộc cũng mở

miệng: “Quái lạ, trong kiệu có gì mà bọn họ khiêng cực thế nhỉ?”

“Không biết, hỏi đám Xiao Mei Zi coi.” Er Hu cũng rất tò mò.
“Tôi cũng chẳng biết.” Xiao Mei Zi nói, “Kiệu khiêng vào trong phòng

tiểu thư trước rồi mới khiêng ra.”

Xiao Lan Zi kéo áo Xiao Ju Zi: ”Ju tỷ tỷ nhất định biết.”
“Không biết.” Xiao Ju Zi nào dám bép xép.
“Lạ nhỉ, bình thường tiểu thư có bảo mật với bọn tôi thì cũng chẳng

giấu hai người, sao lần này lại thần bí thế?” Xiao Zhu Zi vò đầu bứt tai.

“Xiao Zhu Zi, đừng lảm nhảm nữa, đến nơi thì áo một tiếng.” Trong

kiệu vọng ra tiếng Xin Yi.

“Vâng!” Xiao Zhu Zi lớn tiếng đáp lời.
Xin Yi và Na Lan De Yu chen chúc trong một chiếc kiệu cũng chả

sướng gì, kiệu quá nhỏ nên cả hai phải ngồi nghiêng nửa người thành ra gần
như mặt áp mặt, kiệu chòng chành lắc lư hoài khiến bọn họ chốc chốc lại va
vào nhau.

Đi được một hồi, chẳng hiểu kiệu phu đằng trước dẫm phải vật gì,

loạng choạng một cái khiến kiệu nghiêng về một bên, người ngồi trong kiệu