AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 52

được hoàng thượng ban thức ăn, cô ta ăn uống như kẻ sắp chết đói ấy, còn
dùng tay bốc nữa chứ!”

“Không phải chứ?! Nếu thật như vậy thì sao hoàng thượng còn chịu

đựng được. Các ngươi cũng thật là, nghe gió cứ cho là mưa, chuyện này
đồn qua đồn lại còn thật được bao nhiêu!”

“Cách cách, nô tì nói thật đấy, không khoa trang chút nào!”
“Ta vẫn không tin, đợi hôm nào gặp rồi, nhìn tận mắt mới công nhận.”

Wan Er đi đến bên giường, ngồi xuống, như chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi:
“Xiao Cao, em vừa nói…Na Lan thống lĩnh…làm sao?”

Xiao Cao lém lỉnh bụm miệng cười: “Cách cách muốn biết gì ạ?”
“Nha đầu dễ ghét, còn không mau nói!” Wan Er trách.
“Nô tì chỉ biết Na Lan thống lĩnh và cô gái đó mặt đối mặt nói chuyện 1

hồi, còn nói chuyện gì thì nô tì không biết, hay là…cách cách tự đi hỏi
vậy?!”

“Sao ta lại phải đi hỏi? Ta và huynh ấy có quan hệ gì chứ!” Wan Er chui

vào nằmăn.

Xiao Cao là người hiểu rõ nhất tâm tư của vị chủ nhân này----Ngày đầu

tiên vào cung, tình cờ nhìn thấy Na Lan De Yu ở Ngự hoa viên, Wan Er bèn
đem lòng ái mộ. Kể từ đó trở đi, tâm tư lúc nào cũng đầy hình bóng chàng--
--liền nói: “Cách cách đừng ngượng nữa! Cách cách đối với Na Lan thống
lĩnh thế nào, mọi người đều rõ. Nô tì đoán ngay cả hoàng thượng cũng biết
rồi.”

Wan Er kéo chăn lên trùm kín mặt: “Ôi trời, xấu hổ chết được!”
Xiao Cao lật chăn ra: “Cách cách, chuyện này thì có gì chứ! Cách cách

cũng đã đến tuổi hôn phối, hoàng thượng lại thương cách cách, cách cách
nhắm thấy có dịp nào, nói rõ với hoàng thượng, xin hoàng thượng đem cách
cách gả cho thống lĩnh là được chứ gì!”

“Em thật nhiều chuyện! Ta chỉ e “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, nhỡ

huynh ấy không bằng lòng thì sao?”

“Không bằng lòng á?!” Xiao Cao bĩu môi, “Vậy thì thống lĩnh quả có

mắt như mù! Chưa nói dung nhan cách cách khó ai sánh kịp mà chỉ nói
“cầm kỳ thi họa” thôi, đến Zhang Ting Yu Zhang trung đường còn phải
khen nữa là. Thống lĩnh mà lấy được cách cách là phúc phận mấy đời mới
tu được ấy chứ!”

Wan Er thở dài 1 tiếng, ngồi dậy: “Nói là nói thế nhưng huynh ấy gặp ta

cũng chỉ hờ hững, lãnh đạm, luôn giữ lễ nghĩa quân thần. Ta cũng không
biết huynh ấy nghĩ thế nào nữa?!”