AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 91

“Chính vì thiếu tình người ta mới càng mong có bạn. Con người sao có

thể sống thiếu bạn bè?! Các người và ta là bạn được thì Wan cách cách cũng
có thể! Kết bạn quý ở cái tâm, can hệ gì đến địa vị, giàu nghèo.” Xin Yi
ngưng một lát rồi nói tiếp, “Ta biết các ngươi nhất thời khó mà chấp nhận
được quan niệm của ta, nhưng ta vẫn muốn thử, người khác nghĩ gì mặc họ,
ta không quan tâm!”

Bọn họ ở Di Uyển bàn luận về Wan Er thì ở bên này Wan Er cũng đang

nghĩ đến Xin Yi.

“Cách cách đang nghĩ gì vậy? Từ l ở Ngự hoa viên về đến giờ cách cách

cứ thần người ra!” Cung nữ thân cận của Wan Er - Xiao Cao - không nhịn
được lên tiếng phá vỡ im lặng.

“Cũng chẳng có gì, ta đang nghĩ đến Xin Yi cách cách.”
“Cô ta có gì đáng để cách cách phải nghĩ chứ! Con bé vô giáo dục không

biết từ đâu chui ra, tự dưng được phong làm cách cách. Đúng là chuyện lạ
năm nào cũng có……” Xiao Cao hoàn toàn chẳng coi Xin Yi ra gì.

“Xiao Cao, sao ngươi lại nói vậy?!” Wan Er không hiểu.
“Vốn là thế mà! Người là cách cách chính hiệu, có huyết thống hoàng

tộc, có học vấn lại biết lý lẽ, cầm kỳ thư họa ai sánh được với cách cách?
Cô ta ấy hả----chỉ có ăn là giỏi! Nô tì nghe kể, cô ta ăn sống nuốt tươi chẳng
khác gì ngạ quỷ đầu thai ấy, hứ, đúng là loại vô giáo dục mà!” Xiao Cao bất
mãn ra mặt.

“Có câu tam sao thất bản, các ngươi càng đồn càng sai sự thật! Nếu cô ta

quả thật không có gia giáo, sao hoàng thượng yêu thích cô ta được? Ta lại
thấy Xin Yi cách cách tính khí tự nhiên, nói năng hoạt bát, không gò bó.
Đây chính là điều ta không sánh kịp .” Wan Er mỉm cười dịu dàng nói.

“Cách cách thật không để bụng?”
“Để bụng chuyện gì?” Wan Er không hiểu điều Xiao Cao ám chỉ.
“Cô ta cướp vị trí của cách cách trong lòng hoàng thượng! Ngày trước

nếu thấy cách cách đánh đàn thể nào hoàng thượnglưu lại lắng nghe, vậy
mà hôm nay hoàng thượng lại sai nô tì đưa cách cách về phòng. Chẳng phải
sự thật quá rõ ràng là cách cách đã thất sủng sao?!” Xiao Cao bất bình thay
cho chủ nhân.

“Ngươi nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ hoàng thượng không thể làm việc

khác, cứ phải nghe ta đánh đàn mới là yêu quý ta sao!” Rốt cuộc Wan Er
cũng hiểu ý Xiao Cao, “Ta thấy là ngươi cảm thấy mình bị thất sủng mới
đúng, hôm nay đám thái giám, cung nữ đó chẳng ai thèm đến tìm ngươi nên