AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 92

ngươi không vui chứ gì? Bọn họ đều chạy đến Di Uyển kiếm Mei Xiang và
Qiu Ju, đây mới chính là điều khiến ngươi bất mãn.”

“Không phải thế đâu, cách cách, nô tì chỉ bất bình thay cho cách cách

thôi!” Xiao Cao cố giấu đuôi cáo.

“Đủ rồi, ngươi không cần phải nói nữa, không ngờ lòng dạ ngươi hẹp hòi

đến vậy!” Wan Er ngắt lời Xiao Cao, “Dù gì thì cô ấy cũng là cách cách do
hoàng thượng đích thân tấn phong, là chủ nhân của ngươi!”

“Dạ, nô tì biết rồi!” Xiao Cao cúi gằm đầu đáp, vẻ hậm hực vẫn chưa

tan.

Lúc này, ngoài Wan Er ra, còn có mấy vị hoàng tử cũng “nhớ” đến Xin

Yi. Bằng chứng là bát a ca Yin Si, cửu a ca Yin Tang và thập a ca đang tụ
tập trong thư phòng Lian vương phủ!

“Sao không nói gì thế? Muốn nói gì thì cứ nói ra!” Yin Si hỏi.
“Đệ thật không tài nào hiểu nổi, lão già uống nhầm thuốc hay sao mà lại

đi phong nha đầu đó làm cách cách, cô ta có điểm nào giống cách cách
chứ!” Thập a ca phát pháo đầu tiên, giọng điệu vô cùng bất mãn.>Sau khi
nhấp vài ngụm trà, Yin Tang mới đặt tách xuống, đưa ra ý kiến: “Ông muốn
phong ai thì phong, việc này chúng ta không cần quản làm gì, lúc này điều
đệ đang phân vân chính là những lời nha đầu đó nói liệu có đáng tin, có thật
cô ta biết nội dung di chiếu hay không?”

“Chắc chắn là thật, nếu không sao hoàng a mã lại tin cô ta.” Thập a ca

chẳng thèm suy nghĩ vọt luôn ra đáp án.

Nhưng Yin Si lại không nghĩ như vậy: “Khó nói, lúc đó đâu ai nghe thấy

cô ta nói gì với hoàng a mã, biết đâu hoàng a mã và cô ta thông đồng với
nhau, diễn kịch cho chúng ta xem.”

“Đệ thấy không có khả năng này, có diễn cũng không thật được đến thế,

vẻ mặt kinh hoàng của hoàng a mã lúc đó không giống cố tình biểu lộ ra
chút nào.” Thập a ca phân tích.

Yin Tang ngẫm ngợi một hồi mới nói: “Đừng ngồi một chỗ đoán bừa

nữa, đằng nào cô ta cũng sẽ ở trong cung một thời gian, hôm nào tìm cớ
mời cô ta dùng cơm, đến lúc đó tha hồ dụ cô ta nói ra.”

“Thế thì có gì khó, nha đầu ranh hiểu gì chuyện đời! Ngọc ngà, trang

sức, phấn son, cô gái nào không thích chứ, cô ta muốn thứ gì chúng ta tặng
cô ta thứ đó, lời ngon tiếng ngọt lấy lòng cô ta, cô ta vui thì gì mà chả khai
tuốt.” Thập a ca vô cùng tự tin.

“Đệ nghĩ ra bộ lão tứ không nghĩ ra chắc?! Mà đâu chỉ mình lão tứ, cái

đám ‘gió chiều nào che chiều ấy’ e cũng sớm có ý tiếp cận nha đầu này rồi,