ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 1117

mang.

Không bao lâu sau, cánh cửa Ngự thư phòng lại bị đẩy ra, trước tiên là

một cái đầu nho nhỏ đội chiếc mũ thái giám ló vào dò xét, nhưng khi Hoàng
Phủ Thanh Vũ lần đầu tiên trông thấy cơ hồ như muốn mất đi hô hấp.

Tịch Nhan đóng cửa lại thật cẩn thận, nàng cảm thấy ánh mắt của Hoàng

Phủ Thanh Vũ vẫn nhìn chằm chằm ở trên người mình, nhưng lại làm cho
trong lòng người ta vô cùng bất an. Nàng không dám nhìn nam nhân đã
xuất hiện nhiều lần trong mộng của mình, từ lúc vào phòng cho đến giờ đều
cúi thấp đầu xuống. Đi đến giữ phòng, nàng không biết nên hành lễ như thế
nào, lại cúi đầu nhìn trang phục trên người mình, trong đầu nổi lên ý muốn
đùa cợt bèn bắt chước bộ dáng hành lễ của thái giám, quì một gối xuống:
"Nô tài ra mắt Hoàng Thượng."

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng, đôi mắt thâm trầm chậm rãi tích tụ tập

một cơn cuồng phong, hồi lâu sau mới trầm giọng lên tiếng: "Đứng lên đi."

Tịch Nhan chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái, trái

tim đột nhiên đập hỗn loạn, cũng không biết mình nên nói cái gì làm cái gì,
bất đắc dĩ nhìn hắn chậm rãi nở nụ cười.

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi buông lỏng tấu chương đã thay hình đổi

dạng trong tay ra, sau đó lại cúi đầu lấy một tấu chương khác ra xem: "Vì
sao muốn gặp ta?"

Tịch Nhan chú ý tới hắn tự xưng là "Ta" mà không phải là "Trẫm", trong

lòng có chút nghi hoặc, nhưng cũng bắt buộc mình phải thật trấn định, nói:
"Hoàng Thượng, ta đến là muốn cầu Hoàng Thượng ban cho vài thứ."

Rốt cuộc Hoàng Phủ Thanh Vũ nhịn không được lại ngẩng đầu lên, nhìn

về phía dung nhan tuyệt mỹ vô cùng quen thuộc, thanh âm trầm thấp khàn
khàn: "Ngươi muốn cái gì?"