Tịch Nhan quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy vóc dáng nho nhỏ của Bất
Ly đang chạy về phía mình, trong lòng bỗng dưng lo lắng: "Bất Ly, con
chạy chậm một chút đi!"
Thế nhưng tiểu Bất Ly cũng đã đi tới trước mặt nàng, ngẩng đầu lên,
ngọt ngào vừa cười vừa gọi: "Mẫu thân!"
Trong lòng Tịch Nhan chấn động, nhưng lại bất giác chậm rãi ngồi
xuống, ôm cô bé vào trong lòng mình. Đây thật sự là nữ nhi của nàng sao?
Bộ dáng của cô bé gần như đã nói lên tất cả, nhưng nàng cũng không còn
nhớ rõ, ngay cả nữ nhìn của mình cũng không còn nhớ rõ.
Bất Ly cười hì hì tiến sát vào lòng Tịch Nhan, bỗng nhiên nhớ tới một
chuyện, lại ngẩng đầu lên, đưa tay chỉ về phía Yến Nhi, lớn tiếng nói:
"Ngươi, quỳ xuống!"
Mi tâm của Yến Nhi cứng lại, tâm không cam lòng không nguyện cắn
môi dưới quỳ xuống.
Bất Ly lúc này mới tiến đến bên tai Tịch Nhan, thì thầm rất nhỏ: "Mẫu
thân, con ghét người này nhất, chúng ta cùng nhau khi dễ nàng, có được
không?"
Tịch Nhan nhìn đôi mắt đen láy giảo hoạt của cô bé, bỗng nhiên nở nụ
cười, gật đầu "Ừ" một tiếng.
Trên mặt Bất Ly tràn ra nụ cười giống nàng như đúc, lại một lần nữa
nhìn về phía Yến Nhi: "Này, mẫu thân ta bị đau chân, ngươi lại đây bóp
chân cho mẫu thân ta đi!"
Tịch Nhan nao nao, không nghĩ tới cô bé còn nhỏ như vậy mà có thể
nghĩ ra những chủ ý trêu chọc người khác, quả nhiên rất giống với mình,
quả nhiên...... Rất có cái gọi là tiềm chất yêu nữ.