chạm vào những thứ linh tinh bị thương hay không, đối với vị Lam tần kia
lại không thèm để mắt tới như trước.
Từ đó về sau, trong hậu cung, còn còn có ai dám cố ý lấy lòng Bất Ly
nữa, mỗi khi nhìn thấy cô bé cũng mau chóng tránh né chỗ khác.
Nhưng Lâm Lạc Tuyết dù sao cũng là một vị hoàng hậu, nàng ta cho
rằng mình tuyệt đối không thể cúi đầu nhận thua với một tiểu nha đầu, cho
dù Hoàng Phủ Thanh Vũ yêu chiều cô bé, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ
cũng tuyệt đối tôn trọng mình, ngoại trừ sủng ái, tất cả những gì nàng nên
có đều không hề thiếu. Như vậy ít nhất Hoàng Phủ Thanh Vũ sẽ không vì
tiểu nha đầu này trở mặt với nàng.
Suy nghĩ như vậy nên sắc mặt trắng bệch của Lâm Lạc Tuyết nhanh
chóng trầm tĩnh lại, cười lạnh một tiếng nói: "Yến Nhi, đứng lên."
Yến Nhi vội dập đầu tạ ơn: "Tạ ơn hoàng hậu nương nương."
"Không cho phép cô ta đứng lên!" Bất Ly thét to, "Ta muốn cô quỳ
xuống!"
Lâm Lạc Tuyết khẽ hừ một tiếng: "Ly nhi, đây là người trong cung của
ta, nên làm như thế nào không tới phiên con nói chuyện!" Ánh mắt của
nàng khẽ đảo về phía Tịch Nhan, một lần nữa gợi lên ý cười, "Về phần mẫu
thân của con, vô danh vô phận, dựa vào cái gì mà nói chuyện ở đây?"
Dứt lời, nàng ta dẫn theo Yến Nhi, ngẩng cao đầu nghênh ngang tiếp tục
đi về phía trước.
Bất Ly tức giận đến hét to lên, Tịch Nhan chỉ ôm lấy đầu của cô bé, thấp
giọng khuyên giải an ủi vài câu, đợi đến khi Lâm Lạc Tuyết đi ngang qua
người mình, bỗng nhiên mỉm cười mở miệng: "Xem ra hoàng hậu nương
nương cũng muốn ta đến hỏi Hoàng Thượng ban cho một danh phận sao?