sát mặt mình, muốn mình lau chùi cho cô bé, nàng nhịn không được khẽ bật
cười, cầm lấy khăn tay lau mặt cho cô bé.
Đúng lúc này, Hoàng Phủ Thanh Vũ đi đến.
Bất Ly liếc nhìn qua khóe mắt thấy vạt áo của Hoàng Phủ Thanh Vũ, sắc
mặt bỗng nhiên liền biến đổi, ngay sau đó liền giương giọng khóc lớn lên.
Ngay cả Tịch Nhan cũng bị kinh sợ, khăn tay dừng lại trên mặt cô bé,
quên không lấy ra.
Hoàng Phủ Thanh Vũ bước nhanh về phía trước, ôm Bất Ly vào trong
lòng, dùng những lời nói nhỏ nhẹ dỗ dành, ôn tồn hỏi: "Nói cho phụ thân
biết, con làm sao vậy?"
Bất Ly vẫn khóc lớn như trước, nói đứt quãng không liền câu: "......
Bạch diện hoàng hậu...... Nha hoàn...... Khi dễ mẫu thân, khi dễ Bất Ly......"
Tịch Nhan vốn đang ngây người, một lần nữa lại bởi vì khiếp sợ mà
càng thêm không thể nhúc nhích -- đây, thật sự là nữ nhi của mình sao?
Hoàng Phủ Thanh Vũ ôm Bất Ly ở trong phòng qua qua đi lại, một bên
nhẹ giọng dỗ cô bé, một bên nhìn Tịch Nhan. Ánh mắt từ trên mặt của nàng
chuyển qua búi tóc trên đầu, ánh mắt nhịn không được sáng ngời.
Kết quả là sau bữa tối ngày hôm đó, Yến Nhi liền bọ triệu đến Noãn các
trong Khâm An điện.
Bất Ly kéo Tịch Nhan đến ngồi xuống nhuyễn tháp, còn mình thì cười hì
hì dựa sát vào lòng mẫu thân, chỉ vào Yến Nhi nói: "Lại đây bóp chân cho
mẫu thân của ta, mau một chút!"
Hoàng Phủ Thanh Vũ an vị ở sau thư án, tuy rằng chưa từng ngẩng đầu
lên, nhưng Yến Nhi cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn cúi đầu đi lên