Ta nghĩ cũng nên như vậy, xin Hoàng hậu tỷ tỷ vì muội muội ban cho chủ ý,
nên xin danh phận gì đây?"
Tịch Nhan vừa nói, vừa đem ánh mắt đặt lên cây trâm phượng hoàng
trên búi tóc của Lâm Lạc Tuyết, khẽ nheo ánh mắt lại.
Lâm Lạc Tuyết rốt cuộc nhịn không giận được giiận đến mặt trắng bệch
ra, ngẩng đầu nói: "Muốn danh phận gì, phải xem bản lãnh của ngươi! Bản
cung chúc ngươi sớm ngày đạt thành nguyện vọng!"
"Tạ ơn Hoàng hậu tỷ tỷ." Tịch Nhan khẽ mỉm cười như trước, khóe
miệng nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Lâm Lạc Tuyết hung hăng vung tay áo, dẫn mọi người rời đi.
Đơi đến khi nàng ta đã đi xa, tiểu Bất Ly mới vỗ tay nở nụ cười: "Mẫu
thân làm bà ta tức giận đến mặt mày trắng bệch, bạch diện hoàng hậu!"
Tịch Nhan thở phào một hơi, phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình
lại xảy ra xung đột với một người hoàn toàn không quen biết, mà người đó
lại là hoàng hậu. Có lẽ các nàng đã từng biết nhau, nhưng dù sao hiện nay
nàng ta đối với mình cũng là người xa lạ, vì sao mình lại xúc động như vậy?
Nàng nhìn Bất Ly cười đến thoải mái trong lòng mình, rốt cuộc thở dài
một hơi.
Vốn nghĩ đến chuyện này sẽ trôi qua như vậy, không ngờ buổi tối lại bị
khơi lên nữa.
Lúc đó, Tịch Nhan đang cùng với Bất Ly dùng bữa. Nàng không biết cô
bé thích ăn cái gì, liền kể ra một loạt các món ăn với cô bé, thế mới biết
khẩu vị của cô bé với mình giống nhau như đúc! Nàng tựa hồ sắp khóc đến
nơi, nhưng nhìn thấy Bất Ly đem khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy dầu mỡ kề