"Ngài không nghĩ tới đứa bé sao?" Tịch Nhan nhịn không được nói,
"Làm sao ngài có thể nhẫn tâm như vậy?"
Làm sao có thể nhẫn tâm như vậy? Khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ
chậm rãi gợi lên ý cười: "Không thể sao? Dù sao người nhẫn tâm không chỉ
riêng một mình ta."
Hắn đang nói nàng! Tịch Nhan lập tức lĩnh ngộ được hắn đang nói tới
việc nàng từ bỏ Bất Ly lúc trước sao? Nhưng hiện nay cái gì nàng cũng
không nhớ rõ, hắn nói với nàng như vậy, muốn nàng trả lời như thế nào
đây?
Cuối cùng Tịch Nhan không thể nhịn được nữa, tháo một chiếc vòng phỉ
thúy trên tay ra trực tiếp ném vào người hắn: "Đủ rồi! Ngài không cần ở nơi
này ngụ ý châm chọc khiêu khích người khác! Ngài nói cho ta biết lúc trước
vì sao ta lại bỏ đi, nếu là sai lầm của ta, ta sẽ thỉnh tội với ngài! Ngài không
cần tra tấn ta, nếu muốn cho ta thuốc thì cứ cho ta, còn không thì thả cho ta
đi!"
Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn thản nhiên cười như cũ, nhưng lần này, ý cười
lại mang theo một chút thê lương: "Nàng hỏi ta ư? Vấn đề này, không phải
ta nên hỏi nàng sao? Nhan Nhan, lúc trước vì sao không thể không rời bỏ
ta? Nam Cung Ngự đối với nàng mà nói đến tột cùng quan trọng như thế
nào, đáng giá để cho nàng bỏ chồng bỏ con, liều lĩnh ra đi cùng hắn chứ?"
Nàng vì Nam Cung Ngự mà vứt bỏ hắn cùng Bất Ly sao?! Tịch Nhan
khiếp sợ nhìn hắn, nói không ra lời.
Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng dưng tới gần nàng hai bước, cúi đầu nhìn
nàng: "Nghĩ không ra sao? Không sao cả, ta sẽ cho nàng thời gian nửa năm,
cho nàng từ từ nghĩ rõ ràng."