rồi, thực sự điên rồ nên mới thích nàng. Hiện tại ta thực rất hối hận lúc
trước đã thích nàng."
Trong lòng Tịch Nhan giống như bị cái gì hung hăng đánh mạnh, chỉ
thoáng mất đi tất cả thanh âm.
Hắn lại nói thực rất hối hận lúc trước đã thích mình ư? Vì sao? Bởi vì
nàng đã phụ hắn sao? Bởi vì nàng trong lúc mất trí nhớ đã đồng ý thành hôn
với Nam Cung Ngự sao? Hay là bởi vì điều gì khác?
Nàng nhịn không được chậm rãi cúi đầu, khóe mắt lại đột nhiên ẩm ướt,
chậm rãi xoa đi mới giật mình nhận thấy bản thân đang rơi lệ!
Vì sao lại rơi lệ? Bởi vì hắn nói hắn hối hận đã thích mình sao? Từ trước
tới nay Tịch Nhan chưa bao giờ cảm thấy mình không chỉnh tề, nên vội lau
đi nước mắt, cúi đầu đứng ở nơi đó, dung nhan rất bình tĩnh, nhưng trong
lòng lại không biết vì sao co thắt lại, không thể thả lỏng, rất khó chịu.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, nàng mới nhớ tới mình nên
nói với hắn một chuyện, nên nàng vội chuyển sang đề tài khác, lúc ngẩng
đầu lên, lại phát hiện ánh mắt thâm thúy của hắn vẫn dừng lại ở trên mặt
mình, giống như đang cố nhìn thấu những suy nghĩ trong đầu nàng.
Trong lòng Tịch Nhan bỗng nhiên giật mình, bất ngờ thốt lên: "Đạm
Tuyết cùng hài tử của ngài, ngài phái người đi đón chưa?"
Đúng rồi, nàng cơ hồ đã quên hắn còn có Đạm Tuyết, hắn còn có hậu
cung phi tần của hắn. Làm sao có thể trông cậy vào việc hắn có bao nhiêu
thích mình chứ? Thân là đế vương, có lẽ hắn đối với mỗi người đàn bà đều
thích giống như nhau, tựa như Hoa Quân Bảo, đối với từng phi tần trong
chốn hậu cung đều tốt, đây chính là thứ gọi là mưa móc cùng dính.
Tốt cuộc hắn cũng chậm rãi dời tầm mắt đi, thản nhiên nói: "Không có."