"Vậy......" Khuôn mặt Tịch Nhan ửng đỏ lên, thấp giọng nói: "Ngoại trừ
như vậy, không có biện pháp khác có thể giải độc sao?"
"Có." Hắn thở dài một tiếng, "Lần trước lão Lục hạ dược nàng, trong đó
có một loại thuốc có chứa độc tính, nhưng không ai ngờ đánh bậy đánh bạ
lại giúp độc tính trong cơ thể nàng hiện rõ. Trước kia sở dĩ không có biện
pháp chế ra giải dược chính là bởi vì độc này tàng ẩn trong cơ thể nàng quá
sâu, căn bản không thể phân biệt rõ độc tính như thế nào, nhưng nay lại có
thể biết rõ ràng rồi, chẳng qua...... Loại thuốc giải này mang tính hàn, đối
thân thể nữ tử sẽ tổn thương rất lớn, nếu dùng lâu dài, chỉ sợ bị nghiện
không thể không phụ thuộc vào nó nữa. Nếu dùng loại thuốc này để điều trị,
không khác nào uống rượu độc giải khát."
Tịch Nhan nghe hắn nói xong, nhịn không được lại lần nữa rũ mắt
xuống: "Vậy về sau chẳng phải là...... Chẳng phải là......"
Làm sao nàng lại lớn mật như vậy, dù sao cũng là nữ nhi có gia giáo nên
thẹn thùng, nói không nên lời.
Hoàng Phủ Thanh Vũ ôm lấy nàng, lật người lại, để cho nàng nằm ở
trong lòng mình, rồi cúi đầu nở nụ cười: "Về sau thế nào?"
Da thịt tiếp xúc vô cùng thân mật, Tịch Nhan rõ ràng cảm giác được
thân thể của hắn lại xuất hiện biến hóa, mặt đỏ lên, chôn ở trong lòng hắn
nhẹ nhàng nở nụ cười.
"Còn chịu được không?" Hắn cố ý đè thấp thanh âm rất nhiều, nghe có
vẻ dị thường thuần hậu lọt vào trong tai Tịch Nhan, nàng nhịn không được
khẽ run rẩy, hồi lâu sau, nhẹ nhàng lên tiếng: "Ừ."
Hai người một lần nữa kết hợp thân mật, hô hấp của hắn trở nên dồn
dập, thanh âm rên rỉ quyến rũ của Tịch Nhan tràn đầy toàn bộ phù dung
trướng.