không đi dứt khoát một chút? Vì sao còn nhờ người kia đến thay ông lo
lắng cho ta? Nếu không phải vì ông, ngày hôm nay ta sẽ không như vậy ..
Nếu không phải vì hắn, ngày hôm nay ta cũng sẽ không thành ra thế này....."
Trong lòng ngập tràn những hơi thở lạnh lẽo, còn không ngừng lan ra
khắp lục phũ ngủ tạng, Tịch Nhan chỉ cảm thấy sương mù trong hốc mắt đã
muốn hóa thành băng, cuối cùng lại nghe được tiếng nói trầm thấp của Lăng
Chiếu: "Nhan Nhan, là ta có lỗi với con."
Từ đầu đến cuối, trong lời nói của hắn, đều chỉ có mình Tịch Nhan, nàng
không nhịn được dời tầm mắt về phía hắn: "Vậy còn mẫu thân thì sao?"
Khóe miệng Lăng Chiếu gian nan giãn ra: "Nhan Nhan, về mẫu thân
con, ta không muốn nói nhiều về bà ta. Cuộc đời này, người ta có lỗi chỉ có
mình con."
Tịch Nhan dùng sức cắn môi, sắc mặt vừa quật cường vừa tái nhợt, hồi
lâu sau, mới khẽ mỉm cười: "Được, ta hiểu rồi"
Lăng Chiếu nhìn nàng, cuối cùng không nhịn được lên tiếng hỏi: "Nhan
Nhan, con và Lão Thất ... Hoàng thượng, làm sao vậy?"
Sau khi Tịch Nhan quay lại Bắc Mạc, Hoàng Phủ Thanh Vũ từng phái
người đến gặp hắn, nói sơ tình hình của Tịch Nhan cho hắn nghe, đồng thời
bảo hắn tạm thời không nên vào cung thăm Bất Ly. Sau đó, lại nghe được
tin Tịch Nhan và Hoàng Phủ Thanh Vũ hạnh phúc như xưa nên không hiểu
dáng vẻ hôm nay của nàng, vì sao lại thế?
Tịch Nhan dừng hồi lâu, mới chợt nói: "Ông có thể giúp ta một việc
không?"
"Con nói đi" Lăng Chiếu dường như không chút do dự mà đáp ứng.