Thập Nhất thản nhiên liếc mắt nhìn hắn:Có một số việc, không quan hệ
tốt hay xấu."
"Ha!" Thập Nhị cười quái dị một tiếng, "Vậy thì quan hệ tới cái gì?"
Một lúc sau, Hoàng Phủ Thanh Thần đẩy cửa đi vào, sắc mặt ủ dột.
Thập Nhất cùng Thập Nhị đều biết năm qua hắn gặp chuyện không vui -
- Đạm Tuyết xảy thai, hai vợ chồng không hoà thuận, cho nên sắc mặt hắn
cũng bởi vậy càng ngày càng khó coi.
"Cửu ca, Thất ca đâu?" Thập Nhị mở miệng nói, "Không phải hẹn gặp ở
trong này sao?"
"Phía Đại Sở có tin tức truyền đến, huynh ấy muốn đến đó." Hoàng Phủ
Thanh Thần thản nhiên nói.
"Phanh" một tiếng, chén rượu trong tay Thập Nhị đột nhiên rơi xuống
mặt bàn, mở to hai mắt nói: "Tin tức? Tin tức của Thất tẩu sao?"
Đây có phải là "Thủ vân khai gặp nguyệt minh"trong truyền thuyết
không? Thập Nhất âm thầm than thở, đột nhiên bị Thập Nhị giữ chặt, vừa
quay đầu liền đối diện với vẻ mặt cười thần bí của hắn: "Thập Nhất ca, đệ
cảm thấy là huynh đệ, chúng ta nên đi theo giúp đỡ Thất ca, có phải hay
không?"
Thập Nhất đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức nở nụ cười, quay đầu nhìn
về phía Hoàng Phủ Thanh Thần:"Cửu ca, huynh muốn đi không? Không
bằng mang Cửu tẩu cùng đi Đại Sở một chuyến, cho dù là để giải sầu cũng
được."
Hoàng Phủ Thanh Thần dừng lại một chút, sắc mặt đột nhiên lại trầm
xuống, lạnh lùng nói: "Để nói sau đi."