Mấy ngày sau, đoàn người rốt cục tới một trấn nhỏ của Đại Sở, lúc này
Thập Nhị cuối cùng cũng cảm nhận được năng lực của Hoàng Phủ Thanh
Vũ đến tột cùng lớn mạnh bao nhiêu, quyết tâm tìm cho được Tịch Nhan
cao bao nhiêu.
Nơi này dù sao cũng là Đại Sở, không phải là quốc thổ của bọn họ,
muốn tìm một người đã là khó như lên trời nhất là tìm một người muốn lẩn
trốn, càng không nói đến nơi đây là một trấn nhỏ bé bí ẩn.
Nhưng những chuyện mà người khác không có khả năng làm thì Hoàng
Phủ Thanh Vũ lại càng làm bằng được .
"Trời ạ......"
Thập Nhị nhịn không được than lên một tiếng, Hoàng Phủ Thanh Thần
bên cạnh lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn trước khi đi đến một cái khách điếm.
Đuổi theo sau đó là thân hình đơn bạc của Đạm Tuyết.
Thập Nhị lập tức im miệng không lên tiếng, nhưng một lát sau lại nhịn
không được: "Sao Cửu tẩu lại đồng ý đi cùng chúng, đệ thật sự là không
nghĩ ra."
Thập Nhất thuận tay vỗ đầu hắn một cái, hừ lạnh nói: "Ngươi không
nghĩ ra chuyện gì tốt đẹp cả."
Trên tầng hai của khách điếm, Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi một mình sát
cửa sổ, bất động thanh sắc uống rượu, dường như xung quanh không có
chuyện gì có thể ảnh hưởng đến hắn.
Chỉ một năm, nam nhân này đã tỏa ra vẻ đẹp cao quý dị thường, mỗi
động tác giơ tay nhấc chân đều tản ra khí chất tao nhã, nhưng chỉ thiếu nụ
cười nơi khóe miệng kia thôi, đôi mắt kia vẫn sâu không lường được như
trước.