như không có chuyện gì phát sinh: "Về sau nếu còn gặp kẻ nào khinh bạc,
vô lễ với nàng, nhớ nói cho hắn biết nàng là hoa đã có chủ, biết không?"
Từ Phúc rốt cục nhe răng trợn mắt đứng dậy, bọn thủ hạ nhất thời như
chim bay tán loạn, vội vội vàng vàng đi xuống lầu. Từ Phúc nâng nắm đấm
lên muốn báo thù rửa nhục, nhưng khi nắm đấm chạm đến ánh mắt của hai
người đang ngồi đối diện nhau thì lập tức dừng lại . Truyện Sắc Hiệp -
Nam nhân kia nói thiếu niên là hoa đã có chủ. Lúc này hắn nhìn lại hai
người kia, quả nhiên là một đôi trời sinh.
Cùng lúc đó, tầm mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ dời vế phía hắn, ánh mắt
sâu không thấy đáy, vô cùng lạnh bạc, hàn khí có thể thấm vào người bên
cạnh.
Từ Phúc nhất thời giật mình, té ngã, vội vã bỏ cả gậy chạy xuống lầu.
Trên lầu, một bầu không khí im lặng làm người ta hít thở không thông
bao phủ khắp nơi.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lại nhìn về phía thiếu niên, ánh mắt ôn nhu giống
như gió xuân tháng ba, chỉ sợ có thể làm cho băng đá cũng tan chảy thành
nước –
Có người nghe được nội tâm của mình, âm thanh tí tách.
Thì ra giọng nói của nam nhân cũng có thể giống như Thiên Âm: "Nhan
Nhan, chẳng lẽ nàng không biết nói mình là hoa có chủ sao? Như thế nào
còn dám......"
Hắn cũng không tiếp tục nói gì nữa, chỉ lẳng lặng đợi nàng đáp lại.
Sau một lát, lại đột nhiên chỉ thấy trên mặt thiếu niên hiện vẻ kinh ngạc,
đôi môi nở nụ cười như hoa nở: "Đa tạ vị công tử này vì tại hạ giải vây,